Sunday, 16 March 2014

Chuyện đời riêng tư của người trên chuyến bay MH370



Hoàng Cổ Thu ::




Thứ Bảy 15.3.2914 – một tuần lễ sau khi máy bay của Malaysia Airlines mất tích – thủ tướng Mã Lai Najib Razak đã mở họp báo. Theo đó:

  • Chuyến bay 370 đã bay chệch hướng.
  • Khi bay chệch hướng, máy bay Boeing 777-200ER đã tắt hết hệ thống liên lạc viễn thông.
  • Máy bay có thể tiếp tục bay thêm 7 tiếng đồng hồ về hướng Tây.
  • Hiện nay, máy bay có thể nằm tại từ biên giới Kazakhstan –Turkmenistan cho đến Bắc Thái Lan hay tại Indonesia cho tới phía Nam Ấn Độ Dương.
  • Kết luận: Công cuộc tiết kiệm bước qua giai đoạn mới với vùng tìm kiếm mới.
  • Thế là thân nhân của 239 người trên chuyến bay vẫn chưa biết tăm hơi người thân.
Đi tìm đất sống


Trong số 227 hành khách có hai người dùng thông hành bị đánh cắp. Cả hai bị dư luận chụp cho cái mũ “khủng bố”. Quan thuế Mã Lai đánh bóng họ thành da đen, vạm vỡ như cầu thủ Mario Balotelli của đội tuyển Ý. Người ta thêm chắc là từ Trung Đông hay Uighur.

Nhưng không phải. Họ là hai chàng trai người Iran. Một trong hai là Pouria Nour Mohammad Mehrdad, 18 tuổi, bay từ Kuala Lumpur ghé Bắc Kinh rồi nhắm tới Frankfurt, Đức. Ở đây, mẹ của anh đang chờ tin con.

Anh chỉ là người tìm đất sống trên hành tinh màu xanh xinh đẹp này. Ai sẽ nhỏ nước mắt cho người tầm trú biệt tăm trên vịnh Thái Lan... Chắc là chỉ có bà mẹ già của anh ta?

Lá vàng khóc lá xanh

Lá vàng Iran ở Đức khóc lá xanh; lá vàng tại Hoa Kỳ cũng thế. Khi hay tin con trai Philip Wood, 50 tuổi, kỹ sư hãng IBM, có tên trong số hành khách của chuyến bay yểu mệnh, cha già của anh nghẹn ngào hỏi lại “Mình có thể làm gì? Mình có thể nói gì bây giờ?”. Trong danh sách chỉ có ba người là công dân Hoa Kỳ. Nhưng nếu tính nhân viên của công ty sản xuất điện tử cao cấp dùng trong kỹ thuật quân sự thì con số này lên đến 26 người. Đặc biệt công ty Freescale chuyên cung cấp kỹ thuật quân sự cho Hoa Kỳ bị mất 20 nhân viên. Khoảng trống này khó lấp đầy.

Vì khoảng trống này khiến cho có người “dựa hơi nỗi chết” (chữ đoàn xuân thu dùng) cho rằng máy bay Malaysia Airlines mở đầu cho cuộc chiến tranh cân não giữa các công ty điện tử lớn trên thế giới.

Người mất tích hai lần

Trong số hành khách, hai phần ba (153) là người Trung Hoa. Trong số người Trung hoa 24 là hoạ sỹ chuyên về thư pháp. Họ vừa triển lãm thư pháp tại Kuala Lumpur và chữ rồng bay phượng múa đã thành mây khói.

Trong số hoạ sỹ thư pháp này có danh tính Lou Baotang. Nếu bạn đọc tra tự điển về văn hoá xuất bản tại Anh, Mỹ và Trung Quốc thì danh tính lão trượng Lou Baotang, 79 tuổi, có ở trỏng. Giới học thuật văn vẻ nho nhe đang nhỏ nước mắt cho đồng nghiệp.

Trong số người Trung Hoa còn có Yuchen Li mới lãnh bằng tiến sỹ từ đại học Cambridge, Anh Quốc. Tiến sỹ Yuchen Li trên đường về Bắc Kinh. Ở đây, vợ mới cưới có lẽ đã dọn sẵn mâm cơm chờ chồng. Vợ ông tiến sỹ khóc và báo chí tiếc thương.

Nhưng danh tính một người Trung hoa khác lại bị bôi nhoà khi Malaysia Airlines chính thức công bố tên hành khách mất tích. Hành khách này ở số 84 trong 227 danh tính. Người ta nói rằng người này thuộc sắc dân Uighur! Vậy là hành khách số 84 bị mất tích hai lần: một lần trên MH370 và lần thứ nhì khi không ai muốn thấy tên người đó trong cõi đời.

Hai đời bị nạn máy bay

Vào sáng sớm thứ Bảy 8.3.2014, chờ tại Bắc Kinh là hai người con trai nhỏ của cặp vợ chồng người Canada Muktesh Mukherjee, 42, và Bai Xiaomo, 37 tuổi. Sau khi nghỉ mát tại Việt Nam, vợ chồng này qua Mã Lai mua vé về nhà. Nhưng hết tuần lễ rồi, họ vẫn biệt tăm. Ông Muktesh Mukherjee đang làm cho hãng Xcoal của Mỹ, người gốc Ấn Độ có cha làm bộ trưởng và cha anh từng tử nạn máy bay ở New Delhi. Bây giờ đến phiên anh... (cầu xin chuyện này đừng xảy ra).

Gia đình Muktesh Mukherjee hai đời tử nạn máy bay; còn gia đình Paul Weeks bị nạn liên miên. Paul Weeks và vợ cùng với hai con nhỏ tan nát nhà cửa khi Christchurch, New Zealand, động đất. Ông dọn nhà tuốt sang Perth, Tây Úc. Qua Perth, gia đình ông bị tai nạn xe hơi. Sau đó, bắt được gióp thơm khai thác quặng mỏ tại Mông Cổ, Paul Weeks bay qua Mã Lai rồi đi Bắc Kinh để tới sở làm. Trước khi lên đường, ông tháo nhẫn cưới và đồng hồ đeo tay trao cho vợ và nói (gở) “Nếu có chuyện gì thì em dành nhẫn cưới cho thằng Hai khi nó cưới vợ; còn đồng hồ thì cho thằng Ba”.

Bây giờ hai con nhỏ luôn miệng hỏi mẹ “Chừng nào thì ba lên Skype nói chuyện với mẹ con mình?”.

 Câu hỏi của con làm cho bà Diana Weeks chảy nước mắt.

Sáu người Úc

Từ Queensland hai cặp vợ chồng già người Úc rủ nhau cùng du lịch cho qua tuổi hạc. Rod và Mary Burrows, Robert và Catherine Lawton sải cánh hạc biệt tăm. Cho đến nay, trước cửa nhà ở Queensland của cặp vợ chồng Úc vẫn còn đó tấm biển “Grandkids welcome anytime, Con cháu muốn tới khi nào thì tới”. Suốt tuần lễ qua, con cháu đã tới mà ông bà biệt tăm...

Cũng là người Úc nhưng báo chí Úc ít nhắc tới là Gu Naijun và Li Yuan. Cặp vợ chồng này quen nhau tại đại học Sydney. Họ có hai “công chúa” gởi cho ông bà bên Bắc kinh vì cả hai bận làm ăn tại Úc. Họ mua cây xăng. Cây xăng thua lỗ. Ho bị phá sản và lên máy bay về Bắc kinh tìm cơ hội mới. Cơ hội vẫn mãi mãi xa tầm tay.

Ai khóc cho phi hành đoàn?

Lái máy bay Boeing 777-200ER đi Bắc kinh vào tối thứ Sáu rạng thứ Bảy tuần qua là phi công Zaharie Ahmad Shah, 53 tuổi, có hơn 18 ngàn giờ bay. Người ta đặt dấu hỏi dám phi công lao máy bay xuống biển tự tử đa. Thế là cảnh sát đã tìm tới tận nhà điều tra vợ con... Trong nhà của phi công, cảnh sát tìm thấy phòng lái máy bay Boeing 777-200ER do chính ông Zaharie Ahmad Shah chế ra để luyện thêm tay nghề. Sau cuộc họp báo của thủ tướng Mã Lai, người ta chỉa mũi dùi vào phi công trưởng.

Bên cạnh phi công trưởng lành nghề là phi công phụ Fariq Abdul Hamid, 27 tuổi. Danh tính của anh lên trang nhất báo chí vì tấm hình chụp chung với hai cô gái Úc trong phòng lái máy bay. Xem tấm hình này, Malaysia Airlines phải ra thông cáo xin bà con bớt thụi cho người đau khổ thêm nước mắt.

Trong nhóm 12 nhân viên phi hành đoàn mất tích (mà ít người nhớ tới) còn có anh Andrew Nari. Andrew Nari bay lần đầu tiên trên đường bay quốc tế và hứa gởi tiền cho mẹ khi máy bay hạ cánh. Mẹ anh còn chờ con tại Kuching, Mã Lai.

Và mẹ anh khóc.

Hoàng Cổ Thu
Muốn gởi bài này cho bạn bè,
xin bấm mouse chọn
Twitter, email, Facebook hay Google+ 
ở lề bên trái.




Ý kiến:

1 comment :

  1. Đúng là định mệnh. Còn có 4 hay 5 hành khách nữa đã check-in nhưng không lên máy may (hành lý của họ đã bbij đem xuống theo luật). Họ là ai? Sao họ may mắn thế?

    ReplyDelete

Xin bạn đọc nhấp mouse vào khung trống và cho ý kiến.