Showing posts with label Ngày trước. Show all posts
Showing posts with label Ngày trước. Show all posts

Friday, 30 November 2012

Nhớ bạn



"Hôm nay, mùng 8 tháng 2 năm 1971,
tôi đã ra lệnh cho Quân lực Việt Nam Cộng Hoà
 tấn công vào các căn cứ của quân Cộng sản Bắc Việt nằm trên lãnh thổ Ai Lao,
 dọc theo biên giới Lào Việt thuộc Quân Khu I".
Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu



Chờ trực thăng tại Khe Sanh để vào Hạ Lào
(Bạn đọc có thể xem bộ sưu tập
 hình về trận đánh Hạ Lào bằng cách bấm mouse vào đây.

Nhớ năm xưa trong trận đánh Hạ Lào,
Chiến hữu trở về, người có người không,
Hôm nay đây không khỏi chạnh lòng
Khi nhớ lại những anh hùng không tên tuổi,
Trâu Điên đó đuổi giặc thù không biết mỏi,
Một nén hương lòng thắp sáng cho anh,
Yên nghỉ đi giờ cũng đã thanh bình,
Không súng đạn, chỉ ngậm ngùi thương tiếc 

Tư Điên


(Làm bài này cho chiến hữu Quách Văn Thân,
trung úy tiểu đoàn 2 Trâu Điên đã nằm xuống trong trận đánh Hạ Lào.
Tư Điên tui mời anh em trên blog
mỗi người dzô một xị cho thằng bạn của tui)


Wednesday, 28 November 2012

Chia động từ Pháp văn



Nhớ khoảng năm 67: sau khi hoàn tất bậc trumg học cấp 1. Nói nôm na sau khi hết năm đệ tứ, đám học trò chúng tôi được chuyển từ quê ra tỉnh để tiếp tục theo đuổi chương trình cấp 2 (tức đệ tam & đệ nhị). Sau hai năm này, nếu ai thi đậu tú tài một thì mới được tiếp tục lên cấp 3 (đệ nhất) để lấy tú tài 2.

Bởi vậy, khi gia nhập quân đội những ai có tú tài hai trở lên mới được nạp đơn vào võ bị Đà lạt, hải quân hay đại học Chiến tranh Chính trị. Còn tú tài một thì vào Thủ đức.
Chương trình học thời đó chắc chắn là nặng hơn chương trình tú tài phổ thông ngày nay. Khi thi tú tài chúng tôi phải làm bài giải, chứng minh hoăc bình giảng. Chứ không a, b,c, d khoanh.

Friday, 9 November 2012

Tiếng Anh ở đảo


Đáp lời kêu gọi của OG, về chuyện  của dân đảo tôi xin kể chuyện có thật 99% à nghen....
Chuyện này không phải tiếng lóng mà là … tiếng Anh. Thứ tiếng Anh … ở đảo.

Hồi mới tới đảo “Buồn đâu bi đát” vì cũng muốn tham gia việc chung nên ngu đệ lúc đầu cũng đi làm tạp dịch. Mỗi lần tàu cao ủy chở củi tới, thanh niên phải đi lãnh. Cái cầu tàu dài 4 hay 5 m gì đó mà thấy dài lê thê. Bởi phải làm dưới cái nắng chang chang. Bó củi vài chục ký tưởng như cả tấn trên vai. 
Làm vài lần thấy tổn rồi, ngu đệ nhảy qua làm công tác...đón người mới đến. Hễ có tàu mới đến là bất kể 1 hay 2 giờ khuya gì cũng phải kiếm người ra làm thủ tục...
Rồi cũng có lúc gia nhập ban an ninh hai đêm đi trực một lần...

Giá cà-phê trong quán
(Hình lấy từ FreeDigitalPhotos.net)
Sau nầy cũng vào group dạy tiếng Anh. Anh ngữ thuộc loại “ba đối” nên cũng ầu-ơ vậy mà. Có một ông ở sát lều của tôi cũng vào trong lớp học. Tay nầy học ít mà quậy nhiều...Một hôm ba thằng đàn ông, có cả tay láng giềng quỉ quái của tôi vô quán cà phê vỉa hè của cô Sáu.
Ông láng giềng nầy cao hứng đề nghị “English practice..”. Ba người gật đầu, nhưng chàng nầy lại xoay qua cô chủ quán...
 “ Hào a rờ dzú?”.
Cô chủ quán vì phép lịch sự :
 “ Ai em phai...”
Ông láng giềng tôi có cơ hội xổ ra nho chùm...
-         “Hào a rờ dzú...ai wan rờ dzú... ?
Hai thằng tôi không thể nhịn cười được...
-         “Mắc dịch mấy ông. Mấy ông quậy quá lần sau tôi bỏ muối vô cà phê. không bỏ đường nữa...”
Cô chủ quán nguýt dài.
SV

Thursday, 8 November 2012

Tôi đi học

"Hàng năm cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường."

Chắc nhiều bạn đọc biết đọan văn trên của  nhà văn Thanh Tịnh. Riêng tôi cái ngày đầu cắp sách đến trường không có cái vẽ đẹp nên thơ như Thanh Tịnh đã viết mà thật là  rối rắm.
Tôi còn nhớ: khi đó đã lên năm hay sáu chi đó, cả ngày chơi lêu lỏng. Cho đến một hôm vào buổi tối trước khi tôi đi ngủ ba mẹ  dỗ dành: "Con đã lớn... con  phải đi học. Nay con đã có hai em (một trai và một gái) nên con đi học để làm gương cho các em.."

Tôi nào có thích cái chuyện đi học. 
Long nhong chạy chơi với lũ trẻ cùng xóm chẳng phải vui hơn sao? Nhưng nghe ba mẹ nói quá tôi cũng  xiêu lòng nhưng với một điều kiện là ba tôi phải chở tôi đến trường bằng chiếc xe Mobylette của ông mới đặng.

Xe Mobylette
(Hình do tác giả  lấy từ Internet)

 Gì chớ đó là chuyện nhỏ đối với ông vì bạn đọc có biết chăng, nhà tôi chỉ cách trường chưa đầy một trăm thước. Đó là trường mẫu giáo cho cả trai và gái độ. Trường có khoảng bốn năm chục học sinh gì đó. Ngôi trường mà thường ngày tôi vẫn chạy chơi ngang đấy mà!
Thế là sáng hôm sau, khi ba mẹ chuẩn bị quần áo cặp sách, tôi leo lên ngồi sau xe của ba. Ba lấy trớn đạp đi cho máy nổ. Xe chạy không đầy hai phút là ngừng ngay trước cổng trường. Đám con trai con gái đang giờ chơi vội chạy đến sát hàng rào trường nhìn tôi chăm bẳm. Tôi quíu quá nói với ba  "Con không đi học đâu".
Ba dỗ tôi bảo xuống xe để ba đưa vào lớp gặp cô giáo. Ông nói cách chi tôi vẫn không xuống. Tôi nắm cái yên xe chặt khừ. Có gỡ cũng không ra.
Thế là ông đành chở tôi về nhà với lời hăm he đủ thứ. Ngay tối đó cả nhà -- từ ba mẹ đến anh chị -- đều lên tiếng vừa thuyết phục vừa dọa nạt buộc tôi phải đi học. Khi không thấy còn đường nào thoát khỏi đi học tôi ra một điều kiện khác "Mỗi ngày tôi đi học phải có anh hay chị đưa tôi đi và phải vào trong lớp ngồi cùng với tôi. Nếu không  tôi không đi".
Thế là ngày hôm sau tôi cắp sách đi học vào lớp với ông anh lớn đi hộ tống và cũng là “học sinh bàng thính của lớp mẫu giáo”.
Cô giáo sắp cho anh tôi ngồi ở bàn cuối lớp, tôi ngồi gần dãy bàn trên gần cô giáo. Ngồi tập viết thế mà cứ năm phút tôi quay cổ lại nhìn xuống sau lớp xem anh tôi còn ngồi đó không, nếu còn tôi vẫn yên tâm học!!! Ngày kế tiếp đến phiên chị tôi, được đâu chừng hai ba hôm chi đó thì có chuyện xảy ra, anh chị tôi cũng phải đi học, cũng có bài vở phải làm. Ai đâu mà cứ theo tôi vào lớp mẫu giáo làm học sinh bàng thính hoài được . Thế là khi tôi đang tập đồ, anh hay chị tôi lẻn theo cửa sau mà về nhà. Khi quay lại tôi chẳng thấy bóng dáng anh chị đâu.

Vậy là có chuyện.
Tôi quẳng viết lên bàn, chẳng có đồ viết chi nữa. Cô giáo nói cách chi cũng tôi không nghe, không làm. Cô đành bỏ mặc tôi ngồi đó...
Chuyện chưa hết ở đây, một đỗi sau con bé ngồi cạnh thầy tôi "tịnh khẩu như đồng" mới lên tiếng bảo tôi cầm viết lên mà viết. Thế là tôi cầm cây viết chì lên: nhưng không phải để viết mà là đâm cho con bé một phát vào mặt. May mà không trúng mắt. Con bé khóc òa và cô giáo chạy tới phạt tôi mấy thước kẻ vào tay và bắt ra ngồi cuối lớp chờ anh chị tôi đến đón.
Về nhà, hẳn bạn đọc đã biết kết quả ra sao? Tôi ăn no đòn. Từ đó tôi mới chịu đi học  và vào lớp một mình.
Mấy mươi năm đã qua mà tôi vẫn nhớ ngôi trường mẫu giáo năm xưa. Ngày nay, tôi tự hỏi: tại sao mình lại kỳ cục đến như vậy?  Chuyện nghĩ lại thật buồn cười!  Nhưng dù sao đó cũng là chuyện của "ngày xưa còn bé".
Sơn Lư

Tuesday, 6 November 2012

Kỷ niệm tuổi học trò


Cách đây mấy tuần, tôi được OG3T yêu cầu viết bài cho Blog Việt Luận,
tôi có trả lời thật sự không rãnh lắm để viết.
Nhưng hôm nay cũng ráng giúp OG một tay
 gửi lên blog một chút kỷ niệm thưở còn học tiểu học
.... để cho vui vậy thôi.
***



Trường làng.
(Hình do Sơn Lư gởi)
Ngôi trường tôi học cho các lớp tiểu học (lớp năm lớp tư gì đó) tuy ở trong thành phố nhưng phải nói là rất nên thơ. Đó là trường Đình Phú Nhuận. Gọi là trường Đình vì nằm ngay trong đình Làng Phú Nhuận. Trước mặt trường là bót cảnh sát và cóđường rầy xe lửa nằm giữa trường và bót. Trường chỉ có 2 dãy lớp, bên trái là đình làng có xây dàn cho dân chúng ngồi coi theo dạng bậc thang, sâu về phía trong là nhà ông từ giữ đình. Khu vực chung quanh rất mát vì có mấy cây đa cao tỏa bóng mát cho lũ học sinh chơi đùa.

Cái kỷ niệm mà tôi nhớ mãi không quên và phải nói là cho đến bây giờ mỗi khi nhớ lại vẫn còn xấu hổ. Ngày hôm đó: sau giờ ra chơi, tôi vào lớp và ngồi chưa ấm chỗ. Tôi mắc trung tiện. Chột bụng đánh rắm nhẹ một cái. Chẳng may sao lại ra cho một quần.
Trời ạ, biết làm sao đây? Cô giáo người Bắc đang có bầu và rất dữ. Bình thường đã dữ nay có bầu, cô trông còn quạu quọ hơn. Tôi làm sao dám đứng lên nói cho cô biết cái "tai nạn" này? Lại còn sĩ diện nữa vì cả lớp đông như vậy mà có con trai lẫn con gái học chung nửa chớ? Thôi thì mặc tới đâu hay tới đó.
Nhưng trời đâu có thương kẻ khù khờ như tôi. Không đầy năm phút sau hai thằng bạn ngồi bên cạnh nhận ra mùi hương không thể ngửi được chẳng biết từ đâu. Cả hai vội nói: Thúi quá! chắc có đứa nào đạp cứt. Tôi cũng nói tỉnh: Tao đâu có biết! Thế là hai thằng cuối xuống nói đâu thử lật dép lên xem coi có đứa nào đạp cứt không.
Tôi cũng giả vờ lật dép lên cho bọn nó thấy dép tôi đâu có c....!!
Nhưng than ôi! Khi cuối xuống nhìn dép vì ngang phía bàn tọa của tôi nên chúng biết ngay tác giả là tôi.
Chẳng chút chần chờ nó mạnh dạn đứng dậy giơ tay phát biểu: Thưa cô, trò này ỉa đùn trong quần.
Tôi thiếu điều chỉ muốn đất nứt ra để độn thổ ngay mà thôi. Cô giáo nghe nói liền đùng đùng đi xuống chỗ tôi ngồi, nắm lấy tai tôi véo xoăn tít, kéo tôi đứng lên và chì chiết: ỉa đùn tại sao không nói...(thử hỏi bạn ở vào cái tuổi trẻ con như vậy làm sao mà dám nói). Rồi cô lôi tôi ra giao cho ông Từ.

Ông Từ giữ đình rất ôn hòa. Ông không có một lời trách móc tôi hay la lối chi cả. Ông bảo tôi đến ngồi cạnh lu nước ngoài sân nhà ông. Tôi cởi quần ra và ông lấy gáo rửa cho tôi. Ông dội nước và rửa bằng chân (như mẹ tôi vẫn làm cho tôi khi ở nhà).
Đâu đó xong xuôi ông lấy cái quần cụt của con trai ông cho tôi bận, và dặn tôi hôm sau giặt mang trả lại. Tôi cám ơn ông lắm lắm.
Cái khổ thứ hai khi trở lại lớp là bị cả lớp chế giễu. Khi đứng sắp hàng vào lớp, đám con trai chẳng đứa nào muốn đứng chung. Chúng xô đấy tôi. Thằng nào người Nam thì bảo là "đồ ỉa trịnh". Thằng người Bắc bảo là "ỉa đùn". Chúng cứ xô qua xô lại như vậy một hồi tôi lọt ra đến cuối hàng và chẳng đứng chung với đứa nào. Về nhà, hôm đó tôi chỉ biết vùi đầu khóc với mẹ. Mẹ an ủi tôi và giặt cái quần của con trai ông Từ để hôm sau tôi mang trả lại cho ông.

Tôi còn chịu cái cảnh chế giễu (abuse) đó một thời gian dài. Tôi không nhớ là bao lâu. Nhưng kỷ niệm này vẫn còn mãi không quên. Bây giờ tôi vẫn nhớ ngôi trường đình, nhớ ông Từ giữ đình và vẫn không quên cô giáo không có chút thương xót đứa học trò tiểu học khờ khạo là tôi !!!!
Bạn đọc, cói ai lâm vào hoàn cảnh bi đát đau thương như tôi không?
Sơn Lư

Saturday, 3 November 2012

Chút tình thơ ấu



Hình do bạn đọc Sơn Lư chụp 
Ngày xưa cùng tắm mưa chung,
Tay trong tay lớn tuổi thơ nhuộm hồng.
Hôm nay xếp áo theo chồng,
Ngổn ngang trăm mối tơ lòng người ơi,
Áo xưa nay đã bạc rồi,
Chắc không xếp lại, rối bời lòng nhau
Lần này em bước qua cầu,
Thả phong thư cũ nát nhàu thời gian.
Người đi đi mãi bạt ngàn,
Chút tình thơ ấu lỡ làng duyên nhau.
Bài thơ Hoa Tím năm nào,
Giờ xin chép lại cất vào trong tim.
Thơ kia nằm đó im lìm,
Xin đừng rung mạnh mà tim vỡ nhòa

Kim Nguyễn

Wednesday, 17 October 2012

Đôi bồ câu xây tổ



Chiều nay bước ra sân sau gom những chiếc lá vàng khô, tôi ngạc nhiên nhận ra rất nhiều những nhánh cây nhỏ rơi vãi đầy bên gốc hoa Mua. Ngẩng đầu lên phía trên xa xa gần mái nhà, tôi chợt hiểu vì sao.

Sát mái nhà ngay ống thoát nước của máng xối là đôi chim câu đang xây tổ trên ấy. Hằng ngày tôi nghe tiếng lạch xạch vỗ cánh bay đi rồi bay về cơ man không biết bao nhiêu bận của chú chim trống. Hóa ra chú chăm chỉ cần mẫn như cả đời chỉ có mỗi việc này thôi, chú miệt mài bằng cả trách nhiệm của người cha trong tương lai và cũng có thể chú làm bằng tất cả tình yêu thương dành cho nàng chim mái xinh xắn, đang nằm mơ màng nhẫn nha đón từng nhánh cỏ để đan bện chiếc tổ chuẩn bị cho những đứa con thơ. Nàng ta vụng về và chắc lơ đễnh thế nào mà đến độ mấy ngày qua rồi chưa thấy cái tổ hình dáng ra sao cả. Mỗi chiều hai vợ chồng vẫn cứ phải qua đêm trên ống máng xối lạnh ngắt, không có lấy một tí rơm rạ nào ủ ấm đôi chân!

Nhìn đống nhánh cỏ bên dưới tôi lắc đầu thương cho chú chim trống,đúng là công dã tràng!
Nhìn chúng với mối thương cảm không biết phải giúp chúng như thế nào, khi ngày "khai hoa nở nhụy" của nàng chim mái gần kề, chắc là trứng sẽ rơi vỡ mất! Chúng có hoảng loạn khi đánh mất con?
Nhìn điệu bộ nàng chim mái chắc là giương hai mắt tròn xoe (mắt bồ câu mà!) ngơ ngác, rồi chú chim trống bực tức gù gù trong họng thì nàng cũng chỉ nghiêng nghiêng, dáo dác chớp chớp mắt coi cũng có vẽ hối tiếc lắm mà thôi, chứ có biết làm gì hơn !

Cái lúng túng vụng về, ngây ngô của đôi vợ chồng trẻ mới ra riêng, chưa có một chút kinh nghiệm sống nào ở đâu cũng thế. Trước khi một cổ máy quay đều thì nó cũng đã trãi qua bao lần chỉnh sửa và khi đã lăn lông lốc vào cuộc đời nó cũng khá nhiều phen cần thay chổ này,vá chổ kia, nâng bên trái hạ bên phải, nặng hơn có khi phải rã máy...thay cái mới nữa kia! Và để có kinh nghiệm thì cái giá phải trả của nó ít thì vã mồ hôi, sôi nước mắt nặng nề hơn có khi tan nát cả con tim và hỏng cả một cuộc đời!

Như đôi chim câu chúng ta hãy nhớ lại những ngày đầu tập tễnh làm vợ chồng, rồi làm bố mẹ, làm ông bà...có biết bao chuyện để phải kể cho nhau nghe, vui có buồn có, hạnh phúc có, khổ đau có, những day dứt khó nguôi ngoai hay những xót xa làm cay khóe mắt, những phút mà đôi khi chúng ta ao ước bằng câu "Giá như ngày ấy..." hoặc "Ước chi..." phải không các bạn? 
Mộng Huyền


(do BlogVietLuan đăng giúp.
Mời bà con gởi bài bằng cách email cho blogvietluan@gmail.com hay onggiabatri@gmail.com .
Bà con có thể đăng cảm nghĩ về bài này
bằng cách bấm mouse vào chữ Comment hay bấm vào đây)