Friday, 18 April 2014

Một truyện ngắn của Kahlil Gibran

A story by Kahlil Gibran
Paulo Coelho ::
Khalil Gibran
(Hình http://cdn.simplyknowledge.com)





I was strolling in the gardens of an insane asylum when I met a young man who was reading a philosophy book.

His behaviour and his evident good health made him stand out from the other inmates.
I sat down beside him and asked: 'What are you doing here?'

He looked at me, surprised. But seeing that I was not one of the doctors, he replied:

'It's very simple. My father, a brilliant lawyer, wanted me to be like him. My uncle, who owns a large emporium, hoped I would follow his example. My mother wanted me to be the image of her beloved father. My sister always set her husband before me as an example of the successful man. My brother tried to train me up to be a fine athlete like himself.

And the same thing happened at school, with the piano teacher and the English teacher - they were all convinced and determined that they were the best possible example to follow. None of them looked at me as one should look at a man, but as if they were looking in a mirror.

So I decided to enter this asylum. At least here I can be myself.'
Đang dạo trong vườn cây của một nhà thương điên, tôi gặp một anh chàng trẻ tuổi đang đọc sách triết học.(og3)

Chàng nổi bật hơn tất cả bệnh nhân khác nhờ cung cách đàng hoàng và thân thể khoẻ mạnh.(og3t)
Tôi ngồi xuống bên chàng và hỏi: “Anh đang làm gì đó?” (og3t)

Chàng trố mắt nhìn tôi, kinh ngạc. Nhưng nhận thấy tôi không phải là một trong những bác sỹ, chàng trả lời: (Dzung Nguyen)

‘Thật là đơn giản. Cha tôi, một luật sư lỗi lạc, ước ao tôi trở thành một luật sư tầm cỡ như ba. Chú tôi, chủ nhân một thương hiệu lớn, hy vọng tôi sẽ noi gương chú . Mẹ tôi lại mong muốn tôi giống như ông ngoại vì ông là thần tượng của bà. Chị tôi thì luôn đưa sự thành công của ông anh rể như một gương sáng cho tôi noí theo. Anh tôi lại muốn huấn luyện tôi trở thành một vận động viên giỏi như anh.’ (Dzung Nguyen)


Ở trường học cũng không khác gì, cả thầy giáo dạy dương cầm lẫn cô giáo dạy môn Anh Văn, họ luôn thuyết phục và cương quyết rằng họ là những tấm gương để tôi bước theo . Chẳng có ai nhìn thấy tôi như một con người, mà chỉ nhìn thấy tôi như một tấm kính phản chiếu của họ. (Dzung Nguyen)



Thế là tôi quyết định vào nhà thương điên. Ít nhứt ở đây tôi có thể là tôi.(Dzung Nguyen)

(Trích từ Paulo Coelho,
Stories for Parents, Children and Grandchildren
(Translated from the Portuguese by Margaret Jull Costa)
Muốn gởi bài này cho bạn bè,
xin bấm mouse chọn
Twitter, email, Facebook hay Google+ 
ở lề bên trái.



Ý kiến:

0 comments :

Post a Comment

Xin bạn đọc nhấp mouse vào khung trống và cho ý kiến.