Tuesday, 12 August 2014

Chồng ‘Tây đui’ là… chồng ‘Tui đây’!



-- Tóm tắt --

  • Mấy em lấy chồng Tây quay qua chỉ trích mấy ông chồng Ta tơi bời hoa lá.
    Em à!
    Về tình yêu, tây ta giống hịt nhau, à nghe.
    Về xử thế , chưa chắc chồng tây ngon hơn chồng ta, mấy em ơi!
đoàn xuân thu. melbourne::

Th
ưa quý độc giả thân mến!
Lóng rày tui thấy mấy em có phong trào lấy chồng ngoại, chồng Tây. Đến nỗi mấy ông nhạc sĩ sợ ‘chim’ bay hết ráo thì báo… nên khóc than một cách bi thiết hết biết, não nùng như vầy:
‘Rồi con chim đa đa, ngẩn ngơ đứng trông về chốn xa.
Còn âm vang câu ca, ngày em bước chân đi theo chồng.
Lời ru nghe mênh mông, ngày đưa tiễn em về bến sông.
Nhìn mây trôi mênh mông, nơi quê chồng em còn buồn không?’
Người viết mới đầu cứ tưởng mấy em như cái cột đèn muốn bỏ chạy cái vụ Xạo Hết Chỗ Nói (XHCN) chớ! Nếu nghĩ như vậy thì còn biện minh được vì hôn nhân với người ngoại chủng cũng như một chiếc cầu em bắt qua biển Đông mà mục đích cuối cùng là tới quận Cam để hái được hai trái cam mà em thường mơ ước.

Ai dè… Mấy em, tham vàng phụ ngải; nghe tiếng đãi bôi mà tin thiệt như Thúy Kiều tin gã Sở Khanh, lanh chanh lên báo khoe khoang là xinh đẹp như em đây mới lấy được chồng Tây; rồi quay lại chỉ trích mấy ông chồng Ta tơi bời hoa lá… Làm ‘qua’ cũng hơi nóng mũi đó nhe!

Chồng Tây nói giỏi...

Bộ chống Ta hỏng có làm sao chớ!


Nói cho ngay, cũng có em hên như trúng số Tattsloto, vớ được một thằng Tây khù, rồi tổng quát hóa là chồng Tây thằng nào cũng tốt. Chồng Tây nó giỏi, nó ga lăng, nó xách giỏ cho em đi chợ, nó địu con trước bụng như con Kangaroo cái, nó thay tã, nó cho bú bình. Bộ chồng Ta hỏng có làm hay sao chớ! Vậy là thấy cây hỏng có thấy rừng đó nha!

‘Qua’ thấy tụi nó cũng như tụi tui thôi. Cũng có thằng tốt thằng xấu chớ hỏng phải ‘Made in USA’ hay ‘Made in Australia’ là tốt hết đâu nha! Còn ‘Made in Việt Nam là xài hỏng có được?!’




Người chồng lý tưởng trong giấc mơ của các em
Thưa quý độc giả thân mến!

Người viết chủ trương là yêu rồi mới lấy. Mà yêu thì không phân biệt Tây, Ta gì hết ráo. Giống ‘hịt’ nhau thì phân biệt làm gì? Phân biệt nó nói mình kỳ thị! Chỉ cần em đẹp và giàu là ‘lấy’. (Ý quên tui có vợ rồi mà!)

Sau hôn nhân mà chén trong sóng có khua rổn rảng thì Tây, Ta giải quyết rất khác nhau. Chồng Ta có giận vợ là bỏ nhà đi nhậu chớ chẳng bao giờ than phiền, cằn nhằn, cửi nhửi, xỏ xiên, nói xấu con vợ mình đâu. Vì trộm nghĩ ‘trăm năm may rủi một đời. Cưới nhầm con vợ lắm lời cũng vui!’

Ngược lại, chồng Tây (từ dân dã đến quan quyền, từ dốt đến thằng có học đều một giuộc như nhau) nó càm ràm đến nhức xương luôn? Càm ràm nhiều thứ lắm!

Trước hết là than phiền về tánh tính con vợ hỏng coi bà già nó ra cà ram nào hết! (Chớ đừng tưởng lấy Tây là hỏng có vụ làm dâu, là vô tư… là nhìn bà già chồng bằng con mắt rưỡi đâu nha). Nên nó đặt chuyện rằng: ‘Có con nhỏ dâu Tây bực mình chuyện bà già chồng cứ xía vô cách dạy con cái của nó nên mới ‘email’ cho bả như thế nầy: ‘Thưa Má! Xin Má đừng chen vô! Má nói con không biết cách dạy con nên thằng Bill nó mới hư đốn! Thằng con trai của Má, con dạy chừng ấy năm rồi tới giờ mà nó có tiến bộ gì đâu… cũng hư như ngày mới cưới con về đó má thấy không? Lỗi tại ai chắc má thừa biết!’ Hi hi!’

Rồi chồng Tây còn than phiền về tánh tham lam của vợ nó như vầy: Danh thủ bóng rổ Mỹ, Michael Jordan, nói: ‘Có một cách chuyển tiền từ tài khoản nầy sang tài khoản khác nhanh hơn nhà băng nữa. Cách đó là cưới vợ!’

Nhưng tại sao dâu Tây cần tiền quá xá vậy? Vì hoang phí!

‘Một câu lạc bộ chơi golf, mấy ngài đáng kính đang thay đồ trong phòng để chuẩn bị ra sân thi đấu thì chuông điện thoại kêu inh ỏi. Một quý ông đáng kính mở điện thoại thiệt to vì hơi bị lãng tai, nên ai nấy tò mò lắng nghe!

‘Hello!’ Rồi một giọng nũng nịu vang lên: ‘Anh yêu! Em đây! Anh đang ở Câu lạc bộ phải không?’ ‘Phải!’ ‘Em đang đi mua sắm ngoài ‘city’ đây. Có cái áo lông thú tuyệt đẹp mà chỉ có 1000 đô thôi! Em mua nó được không anh yêu?’ ‘Được chớ! Nếu em thích!’ ‘Em cũng mới vừa ghé chỗ bán xe Mercedes. Có một chiếc đời mới.’ ‘Bao nhiêu?’ ‘Chỉ có 80 ngàn hà!’ ‘Được nhưng phải đoan chắc là nó thiệt ‘xịn’ nhe!’ ‘Rồi căn nhà tụi mình coi hồi năm ngoái, trả giá, họ không chịu bán; giờ thấy quảng cáo trên báo giá 1 triệu.’ ‘Được! Nhưng trả giá 900 ngàn thôi.’ Rồi giọng nũng nịu: ‘Cám ơn anh yêu nhe! ‘Chụt chụt’Bye! Em yêu anh!’ ‘Bye!’ Chụt chụt’ Anh cũng yêu em nữa!’

Xong cuộc điện đàm. Ai nấy nhìn quý ông đáng kính nầy một cách cực kỳ ngưỡng mộ… thiếu điều trật cái cần cổ; nói: ‘Ông yêu bà nhà quá xá há!’ ‘Bà nhà nào? Số điện thoại nầy của em nào đó… chớ đâu phải của con vợ tui.Vợ tui mà xài kiểu nầy chắc là tui chết. Còn thằng cha nào có con vợ hay bồ nhí mà xài kiểu bà hoàng, bà chúa như thế nầy thì tui lấy làm tội nghiệp cho thằng chả nên mới trả lời thay… để thằng chả khánh kiệt sớm, chết luôn cho rồi… Sống chi nữa… thêm khổ cái thân già… Hi hi!’

Rồi hỏng mấy khi mấy em qua Mỹ, qua Úc đi du lịch nghe mấy thằng Mỹ, mấy thằng Úc tán tỉnh, dụ khị em, nói rằng nước Mỹ, nước Úc nầy đàn bà là: ‘Lady first!’. Tin nó là em bán lúa giống.

Hãy nghe David Letterman của Late night show, đài CBS nói rằng: ‘Người phụ nữ được ưu tiên (Lady First) thì thế giới sẽ ra sao?’ Dave tự hỏi rồi tự trả lời luôn là: ‘Phụ nữ được ưu tiên, cái gì cũng làm trước, thì thế giới nầy sẽ thành một đống rác!’ Thấy chưa mấy em?

Ngoài cái vụ chê vợ nó dở ẹt về tài năng; về thể hình sau mấy chục năm chung sống ít nhiều gì cũng phải tàn phai đi chớ! 40 năm, nước chảy đá còn mòn huống hồ gì nhan sắc của em yêu?! Vậy là chồng Tây háo sắc, tham đó bỏ đăng; thấy trăng quên đèn! Tụi nó bỏ nhau hà rầm em ơi! Nên mới có chuyện rằng vợ chồng Tây ở với nhau mà được 5 năm… là hơi hiếm rồi nên nó phải ăn mừng, đó là Lễ Cây (5th Wooden). Mười năm hiếm hơn một chút là Lễ Thiếc (10th Tin), hiếm hơn chút nữa là: 15 năm, Lễ Pha Lê (15th Crystal), rồi 20 năm, Lễ Sứ (20th China), cũng còn dễ bể lắm nha. Cứng hơn nữa là 25 năm, Lễ Bạc (25th Silver), 30 năm, Lễ Trân Châu (30th Pearl), 40 năm, Lễ Hồng Ngọc, (40th Ruby), 50 năm, Lễ Vàng (50th Gold), 60 năm Lễ Kim Cương (60th Diamond). Nếu xui xẻo là hai vợ chồng sống với nhau hơn 60 năm thì khỏi kỷ niệm gì ráo mà lúc đó cho hai vợ chồng hai cái gai quýt… làm ‘Lễ ốc gạo’ chấm nước mắm xả ớt… ăn chơi. He he!

Sống với nhau 40 năm rồi, tưởng chồng Tây chung thủy, một dạ yêu em, đi suốt cõi đời ô trọc nầy chăng? Hỏng có đâu! ‘Hai vợ chồng trên 60 tuổi. Ăn mừng 40 năm ngày cưới mà Tây gọi là lễ Ruby, chứng tỏ tình ta cứng ngắc như ngọc. Ông Trời thấy cũng thương vì ở nhau tới chừng ấy năm nên cho vợ chồng hai điều ước. Em yêu ước có một chuyến du lịch vòng quanh thế giới với anh yêu. Ước nguyện được đáp ứng ngay lập tức! Trong bàn tay nhăn nheo của con vợ già là 2 vé máy bay, 2 vé tàu, không tốn một cắc nào. Em yêu khoái chí tử. Còn ông chồng thì lại ước rằng: Xin ông Trời cho con có một người đầu ấp tay gối trẻ hơn 30 tuổi. Và ông Trời đáp ứng ngay lập tức! Anh yêu biến thành cụ ông 90 tuổi! Đáng đời mầy nha! Ai biểu già rồi còn khoái gặm cỏ non!

Đó là ngoại tình tư tưởng. Mấy em tưởng chồng Tây chỉ biết cơm nhà quà vợ hay sao? Lầm… lầm to! Nó chỉ chung thủy khi em đi chợ là phải xích nó vô cạnh giường kẻo nó bò qua cắt cỏ nhà hàng xóm!’

Khi kiếm vợ thì nó cũng vụ lợi như tui vậy đó! ‘Một thằng Úc tối ngày nhậu lè phè, chuyên đi câu cá để làm mồi nhậu cho đã; bèn rao bố cáo tìm vợ trên báo như vầy: ‘Rất thích đi câu! Tìm vợ biết đào trùng, biết móc mồi vô lưỡi câu, biết làm cá và nhứt là phải có tàu đi câu, có gắn động cơ xịn. Xin vui lòng đính kèm hình chụp chiếc tàu!’’

Thưa quý độc giả thân mến!
Chồng Tây, chồng Ta cũng hỏng khác nhau gì lắm giữa hai cái chân thực là một cái chân tình?! Còn kiếm sống…Tây thì kiếm ‘bánh mì và bơ’ về cho vợ cho con. Còn Việt Nam mình thì kiếm ‘cơm và nước mắm’!

Nhưng cái nầy vợ Tây vợ Ta giống hịt nhau! Chồng Tây hoặc chồng Ta… lỡ lu bu quá mà quên sinh nhựt của em yêu một lần thôi. Từ đó về sau là nhớ tới già. Hỏng tin tui hả? Mấy ông thử coi là biết đá biết vàng liền hà!

Còn cái tật nói dài, nói dai, nói miệng hỏng kéo da non của vợ Tây, bộ vợ Ta hỏng có ‘đức tính’ đó hay sao chớ?! Tổng Thống Mỹ Bill Clinton đã từng:‘Mỗi lần tui có vài lời với con vợ tui là Hillary; thì em yêu bèn đáp lại bằng một bài diễn văn!’
Nói dài, nói dai, nói như giẻ rách mà đôi khi còn đi quá xa… là hù dọa khủng bố chồng! Cựu Thị trưởng Thành phố New York, Rudy Guiliani nói: ‘Khủng bố tui không sợ vì tui cưới ‘em yêu’ được hai năm rồi!’

Còn nếu mấy em muốn tìm hiểu theo tiêu chuẩn Mỹ một người vợ ngoan như thế nào? Tổng thống Barack Obama xin giơ tay trả lời ngay là: ‘Một người vợ ngoan là một người vợ luôn tha thứ cho chồng mỗi khi chính mình làm bậy!’

Tóm lại, Tây bỏ nhau cũng là chuyện chẳng đặng đừng… trước khi bỏ, tụi nó cũng rán sức nối lại tình ta cho khỏi đứt. Cựu Tổng thống Mỹ, George W. Bush, hiến kế như vầy: Muốn yêu em dài lâu là: ‘Phải đi nhà hàng tuần hai lần. Bữa tối ngon lành, đèn nến lung linh lãng mạn, nhạc dịu dàng và khiêu vũ! Quá đã! Nhưng cái quan trọng nhứt là: Em yêu đi vào bữa thứ Ba… còn Anh yêu đi vào bữa thứ Sáu!’ Việt Nam mình biết chuyện nầy lâu rồi! Đó là: ‘Ông ăn chả thì Bà ăn nem!’

Bush có vẻ thành công trong hôn nhân; nhưng Cựu Phó Tổng Thống Hoa Kỳ, Al Gore thất bại, mới bỏ vợ hay bị vợ bỏ; ổng than nghe thấy thương luôn: ‘Sau hôn nhân, chồng với vợ như hai mặt của một đồng xu. Không thể nào nhìn thấy mặt nhau được nữa nhưng vẫn cứ phải dính vào nhau…Và tổ ấm có nghĩa là gì? Là chiến tranh; là nơi bạn phải ngủ chung với kẻ thù.’

Cái nầy là do hai vợ chồng dám ăn thua đủ: ‘Em yêu tới đâu tui tới đó!’ Còn có tinh thần của Lão Tử thì nên bắt chước Socrates: ‘Khi cưới vợ, gặp vợ hiền bạn hạnh phúc, gặp vợ dữ bạn sẽ trở thành nhà hiền triết!’

Bằng làm hết cách mà hỏng ăn thua gì để kéo lại tình ta! Hên có một tay nào rù quến ‘em yêu’ để tụi nó bỏ trốn ra đi. Xin đừng tự ái! Cách bạn trả thù ngọt ngào nhứt là hãy để yên như vậy cho thằng đó… chết ‘cha’ nó luôn!

Để kết bài nầy qua xin nói với mấy em sính chồng ngoại là ‘qua’ không cản vì đó là quyền tự do luyến ái của mấy em; được hiến pháp bảo vệ đàng hoàng! Nhưng ông bà mình cũng có nói: ‘Trăm năm may rủi một chồng! Dù ai thêu phượng vẽ rồng mặc ai!’ Còn cứ la quác quác là chồng Tây ‘number one’ còn chồng Ta ‘number ten’ là không đúng đâu.

Vợ chồng là duyên số! Còn tối ngày mấy em cứ nằm mơ, quần nát nước để mong kiếm được một người đàn ông thông minh, đẹp trai, ý tứ và giàu có? Nhân vật đó chỉ có trong huyền thoại mà thôi hỡi mấy em ơi!

đoàn xuân thu.
Melbourne


Muốn gởi bài này cho bạn bè,
xin bấm mouse chọn
Twitter, email, Facebook hay Google+ 
ở lề bên trái.
Lang thang trên mạng






Khi liễu yếu đào tơ biểu diễn cử tạ 
(hình https://38.media.tumblr.com)

Ý kiến:

0 comments :

Post a Comment

Xin bạn đọc nhấp mouse vào khung trống và cho ý kiến.