Friday, 11 April 2014

Chữ N và L



Ben Trần ::







miền Bắc VN có một vài vùng người dân phát âm lẫn lộn giữa chữ N và chữ L. Khuyết điểm nầy họ có thể khắc phục, có thể sửa chữa, nhưng họ vẫn giữ. Nhất là tầng lớp cán bộ, giữ để chứng tỏ mình từ tầng lớp bần cố nông đi lên. Họ hãnh diện là giai cấp bần cố nông tiến lên giai cấp lãnh đạo là một chuyện, nhưng khi nói chuyện trước đám đông, trước quần chúng mà đối tượng hiểu hay không lại là chuyện khác.
Trong quyển “Tuyển tập tạp ghi” của nhà văn Phan Lạc Phúc có ghi lại nhiều kỷ niệm đau buồn mà các “đỉnh cao trí tuệ” đối đãi với tù cải tạo…

“Dạo ấy là giữa năm 1976… Chúng tôi được đặt dưới quyền xài xể của một “chánh trị viên lịch sử”. Nói lịch sử vì tên tuổi y ta đã được ghi vào bộ nhớ của rất đông tù cải tạo. Y là đại diện điển hình của đỉnh cao trí tuệ - nói ngọng líu ngọng lo: N đánh ra L và ngược lại, nhưng lại sẵn lòng giảng giải cho tù cải tạo mọi chuyện trên đời.
Một bữa trước khi đi làm, tù ngồi ở sân “tập kết”, y ta thao thao bất tuyệt về an tâm học tập cải tạo – y nói: “ Các anh không no…gia đình các anh không no, nhân dân không no…chỉ có đảng và nhà nước no…!” Mọi khi y ta nói gì, tù cũng chỉ vỗ tay lộp bộp qua loa cho xong chuyện; bữa ấy tù vỗ tay như pháo nổ, hết đợt nầy sang đợt khác…sự hoan hô hưởng ứng sôi nổi lạ thường. Y ta “tưởng bở” lại đỏ mặt lên mà nói tiếp. Nhưng sau không biết có tên “thối mồm” nào – nó mới giải thích cho y ta rõ về ý nghĩa đích thực của sự hoan hô tán thưởng kia. Ít khi có một sự thực không được phép thổ lộ, mà lại do chính một “đỉnh cao trí tuệ phun ra như thế!”. Một câu nói của sự thật trần truồng: Các anh không no tức là các anh đói – gia đình các anh đói, nhân dân đói, chỉ có đảng và nhà nước no thôi!”
Trong bữa nói chuyện hôm ấy vì tôi ngồi ở hàng trên, nên “thượng úy không no” nhớ mặt tôi – tên cải tạo vỗ tay dài dài, hoan hô rôm rả. Từ ngày ấy, y “đì” tôi ra mặt. Tôi lúc đó làm ở tổ rau, với thượng tọa Thích Thanh Long và N.V.P. – binh chủng thiết giáp học ở bên Tây trường Saumur về. Khi nào đến khu rau của chúng tôi, chỗ rau muống tôi phụ trách – y đều chê là thiếu nước. Đã quá nửa buổi, chân tay rã rời phờ phạc vì mệt và đói, tôi lại phải xách “ô-doa” xuống suối tưới thêm. Một bữa, y thấy tôi đang bón phân bắc (phân người) cho rau. Y lập tức bắt tôi không được dùng xẻng – mà phải dùng tay để “bóp và rải phân cho đều”. Y nói với tôi: “Để cho anh hiểu thế nào là lao động đổ mồ hôi sôi nước mắt…”
Lại thêm một câu chuyện chữ N biến thành chữ L.
Ai cũng biết là Việt Nam, Lào là anh em. Nhưng một sự thật phũ phàng là: Cái gì tệ ở Việt Nam cũng gán cho cái mác Lào.
- Đôi dép mang gớm nhất, rẻ nhất là đôi dép Lào (15000 đồng 2 đôi).
- Bệnh thì có bệnh lang ben, hắc Lào.
- Cái thứ thuốc hút gớm nhất cũng là thuốc Lào.
- Cơn gió khắc nghiệt nhất cũng gọi là gió Lào.
Và... Có một doanh nhân nọ người Lào sang Việt Nam làm việc cũng đã lâu. Trong một chuyến đi công tác Hà Lội, trên xe buýt, ông ta ngồi chung với 1 người Hà Lội. Sau khi đến trạm dừng, người Hà Lội kia phát hiện là đôi dép mình không cánh mà bay. Ông ta la lên: "thằng lào, thằng lào lấy?"
Trong các câu chuyện tếu tiếng Anh cũng có các ông phát âm không chuẩn và bị hiểu lầm, kể cả thượng đế cũng hiểu lầm luôn.
Chiếc máy bay chở ba người khách: một ông Mỹ, một người Anh và một ông Nhật Bản. Máy bay bất ngờ bị trục trặc máy móc sắp rơi. Ông Mỹ cầu nguyện… “Oh… God please save me…please save me”. Liền tức thì thượng đế cho ông rớt trên miếng nệm lớn. Ông người Anh cũng cầu nguyện… “God save me”…Liền được tặng cho chiếc dù và xuống đất an toàn. Ông người Nhật cũng làm theo; nhưng cách phát âm của ông ta chữ “save” nghe như “shave”: “God shave me…please God shave me”…Liền tức thì ông nầy được cho rơi ngay trên ghế ông thợ hớt tóc. Để được “Shave” mà !
Trên đây là những chuyện vui, mà chuyện vui có thể xảy ra cho bạn và có thể làm bạn ngượng ngùng đó nhe. Chẳng hạn hai chữ “sheet” và “shit” nếu ta không phát âm cẩn thận người nghe phải cau mày nhăn nhó…!! Chúc bạn cuối tuần vui vẻ.

Ben Trần
Muốn gởi bài này cho bạn bè,
xin bấm mouse chọn
Twitter, email, Facebook hay Google+ 
ở lề bên trái.




Ý kiến:

1 comment :

  1. og3t nhớ có nghe câu này khi xếp hàng mua "gạo" trước cửa hàng "cuốc doanh" ở Sài gòn:
    Nhân dân thì chẳng cần lo
    Đảng ta lo sẵn bo bo mỗi ngày
    Hãy chăm tay cấy tay cày
    Nhịn ăn nhịn mặc chờ ngày vinh quang.

    ReplyDelete

Xin bạn đọc nhấp mouse vào khung trống và cho ý kiến.