Saturday, 15 February 2014

Mùa bông mận nở!



đoàn xuân thu. melbourne
(hình caygiong.org)




Vườn mận đầu hè, mùa bông mận nở!
rồi thu sang… rực trái, rỡ trên cành!
hồng đào má đỏ, yêu em, mận đỏ!
tình em cho: chùm mận đó dòn tan!

Em ‘bùa yêu’:… ‘chùm mận’ nầy có ‘phép’!
ai lỡ ăn rồi…không thể nào quên!
lậm bùa yêu? Nỡ nào anh quên hết?
‘ếm’ bùa anh – đến chết… lại không quên?!


Trời sơ thu cổng trường mình lại mở
tàn mùa bông mận nở! Rồi thu sang!
anh ra biển đúng mùa bông một thuở,
chùm mận tình em… vậy đó… vỡ tan!




Vườn mận xưa, anh đi, tàn lụi hết!
chỉ duy còn cây mận lão đầu hiên!
em giữ lại như trăm ngàn kỷ niệm
giữ trong lòng dù thế cuộc đảo điên!
Anh nói với em nhớ mùa mận cũ!
anh trở về tìm lại kỷ niệm xưa!
tan vỡ hết! Còn đâu anh tìm nữa?!
chỉ tình em, anh biết, vẫn như xưa!



Ba mươi năm anh về lại vườn xưa!
tàn lụi hết chỉ tình em vẫn vậy!
‘em lỡ bỏ bùa… anh, mùa mận ấy!
cuối đất cùng trời, về lại… thấy chưa?!’
Em!
đoàn xuân thu.
melbourne

Muốn gởi bài này cho bạn bè,
xin bấm mouse chọn
Twitter, email, Facebook hay Google+ 
ở lề bên trái.



Ý kiến:

0 comments :

Post a Comment

Xin bạn đọc nhấp mouse vào khung trống và cho ý kiến.