Friday, 29 March 2013

Người ‘chửi’ ta sao đành?


Cảm tặng anh ‘Gà Lôi’
đã gợi hứng cho tác giả viết bài nầy!
dxt.
N gười viết có người bạn ‘nhậu’ chí thân tên Hiền. Sở dĩ chí thân vì hai lẽ: thứ nhứt là anh, chiều cuối tuần, cứ khoái lai rai mặc kệ mưa bay! Thứ hai là tên Hiền, nên anh không có dữ. Phải nói là hiền như ‘cục đất’.
Nhưng cục đất, đôi khi còn bị người ta dùng để chọi vào mặt kẻ thù, đối thủ nên cũng chưa được hiền lắm! Hoặc cục đất nằm im lìm trên mặt đất mà khi đi qua nếu mình không để ý, vấp phải cũng đau. Nên so sánh anh Hiền với cục đất là chưa chính xác vì anh còn hiền hơn thế nữa! Anh hiền như con sò, con ốc ngoài biển, chỉ nhờ vào cái vỏ ‘cứng ngắc’ của mình để che chắn trước cơn cuồng nộ của bão táp mưa sa?!
Đôi khi đang ngồi ‘chén chú, chén anh’ với người viết mà ‘chị nhà’ có dằn mâm, xáng chén hay mắng chó, chửi mèo gì đó… anh coi cũng như ‘pha’. Anh còn nói với người viết là: ‘Chú đừng để ý làm gì! Chú đến đây nhậu với anh thì là chuyện anh với chú; còn chị nhà đôi khi làm vậy để xả ‘stress’ đó mà?!
Người viết thì chả để ý làm gì: vì vợ thằng ‘chả’, chớ có phải vợ mình đâu? Mà vợ mình, đôi khi mình nhậu với bạn hiền cũng ‘ưa’ làm như vậy. Thì hơi sức nào mà ‘để ý’ đến vợ người dưng. Thân mình, mình lo, cho nó ‘phẻ’. Tuy mới đầu cũng thấy mất mặt ‘bầu cua’ lắm lắm; sau thì nói theo kiểu ông Trịnh Công Sơn là: ‘lâu dần đời mình sẽ quen?!’.
Dù hơi nể vợ như ‘Ngưu Ma Vương’ sợ bà ‘La Sát’, đôi khi người viết cũng làm gan trốn bà ‘La Sát’ ở nhà, bò lại ‘bạn Hiền’ mà ‘bù khú’. Lại xui rủi gặp thêm một bà ‘La Sát’ nữa thì coi bộ đời ‘u ám’ quá; nên độ sau này người viết ít ghé nhà ‘chiến hữu’, dù rất nhớ và rất muốn vì vốn dĩ đôi ta là hai bạn đồng hội, đồng thuyền, đồng râu quặp như nhau!
Nhưng cuối tháng rồi, Hiền gọi và tha thiết mời người viết đến lần chót, dự tiệc tiễn hành. 'Đưa người sao không đưa qua sông? Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng?' Giọng Hiền nghe buồn bã quá, coi bộ sức khỏe ‘tâm thần’ không ổn rồi nha! Nếu mình làm lơ; mà ‘giả’ làm bậy, hủy hoại cuộc đời ‘son trẻ’ của y thì chắc người viết sẽ ân hận tới già vì đã lỡ thản nhiên trước nỗi đau đồng loại! Nên người viết bèn trốn vợ ra đi. Chứ còn xin phép nó, thì còn lâu nó mới chịu gật đầu.
Nhưng trước cái sợ hoang tưởng của mình, khi người viết bước vào phòng khách thì thấy anh đang ngồi tréo ngoảy trên ghế sofa mà hát karaoke.
    - Chị đâu rồi anh?
    - Bả ôm đồ về với má bả rồi. Ngồi đây, làm một ly đi!
Rồi anh tiếp tục hát, giọng đầy cảm xúc như Tuấn Vũ: ‘Yêu người như thế đó! Người bỏ người ra đi!’
Nhưng đoạn cuối là: ‘Yêu người như thế đó người nỡ đành ‘nạt’ ta! Chim chuyền bay trong gió người ‘chửi’ ta sao đành?’
Và nước mắt anh ràn rụa trên má!
    - Chu choa cái này găng rồi đây! Anh kể tui nghe đi!
    - Chú ơi! hồi chiều anh đọc trên báo thấy có một nghiên cứu mới của trường đại học Yale bên Mỹ. Nó nói: ‘Muốn thành công, phái nữ nên nói ít hơn!’. Trúng ý anh quá, nên anh đưa bản tin này cho ‘chị chú’ xem. Ai dè bả nổi trận đùng đùng gió táp mưa sa. Anh đành chịu trận! Vậy mà chưa đã giận, bả lái xe về nhà má bả rồi?!
Người viết cười nói:
    - Vậy thì hai anh em mình khỏe!
Anh cự lại:
    - Khỏe cái gì? Anh mời chú lại, uống với anh một bữa cuối cùng đêm nay rồi chia tay vĩnh viễn Bạch Thu Hà! Anh sẽ ra đi về miền gió cát trước khi bà ‘La Sát’ kịp thời quay trở lại đây.
    - Giỡn chơi hoài anh! Đi đâu?
    - Đi Anh quốc.
    - Sao Anh Quốc vậy anh?
Hiền nói:
    - Chú biết anh mà! Nhỏ thì sợ mẹ, sợ cha! Lớn lên sợ vợ, về già sợ con! Bạn bè cười nói anh là râu quặp. Anh cũng nuốt nhục làm quên. Nhưng cái gì cũng vừa vừa phải phải thôi chớ! Tức nước thì vỡ bờ; anh muốn thoát ra, vì nói theo Tây là:
I am sick to death of my wife, I cannot take any more!’
Diễn Nôm là: ‘Tui chán con vợ tui muốn chết! Hết chịu nổi nữa rồi. Tui ‘dông’.

***
Nhưng tại sao anh chọn Anh quốc vì anh đọc báo thấy ‘con đường cứu rỗi’ của đời anh rồi.
Sau đó, Hiền bèn đưa cho người viết một bài báo nguyên văn như vầy:

photo
(Hình:  http://www.telegraph.co.uk/)
Julie Griffiths, 43 tuổi, tại Anh bị toà phạt về tội... ‘chửi’ chồng nhiều quá!
Julia bị phạt về thái độ phản xã hội (Anti-Social Behavior) khi bị hàng xóm gọi cảnh sát, báo cáo là bà hay la mắng chồng, người được hàng xóm tả là “người đàn ông ngọt ngào nhất trên đời”. Dù bị ‘bạo hành’ dữ dội như vậy, ông cũng chưa bao giờ (dám) hó hé điều gì với cảnh sát cả?!
Lần đầu bà Julia bị phạt $700. Tốn tiền, nên bà bớt hung hăng với chồng được một thời gian ngắn, nhưng rồi cảnh cũ, tuồng xưa tái diễn?!
Máy dò kiểm soát thái độ mà Tòa cho phép gắn trong nhà của bà đã ghi được bà ‘chửi anh yêu’ đến 47 lần trong vòng 3 tháng! Có hơi ‘bị’ nhiều! Lệnh Toà lần này là cấm bà chửi chồng đến 5 năm.

Bản án này sẽ thành Thông Luật và ông Tòa khuyên nên được áp dụng rộng rãi đến các nước khác.
Anh cũng hy vọng là luật này sẽ áp dụng ở nước Úc mình; nhưng chắc còn lâu quá vì Thủ Tướng mình là phụ nữ. Mà phụ nữ thì ‘bênh’ đàn bà, tất nhiên, vì thế cho nên anh tuyệt vọng lắm rồi chú ơi!
Thưa quý độc giả thân mến!
Xin hãy kiên nhẫn, cùng lắng nghe một con người tuyệt vọng tỏ bày ý kiến:
Bấy lâu nay ta nghe quý bà than phiền về nạn bạo hành trong gia đình (domestic violence), về ‘chồng chúa vợ tôi! Chồng quánh vợ! Dạy con dạy thuở còn thơ. Dạy vợ dạy thuở bơ vơ mới về!’ Mấy bà nhân viên xã hội còn chỉ bảo cách thức gọi đường dây nóng (hot line) cho cảnh sát khi bị chồng ‘dợt’. Mà không cần tới ‘dợt’ nữa; chửi cũng là ‘bạo hành’ rồi nha?.
Còn chúng ta, những người ‘nam nhi chi chí’, khi bị vợ chửi, mắng thì chẳng ai thèm đoái hoài, lo lắng, giúp đỡ gì hết, dù mình cũng phải đóng thuế như ai?! Vậy mà xã hội còn cười sao mình ‘nhát hít hà!’ để cho: ‘Nữ kê tác quái; gà mái đá gà cồ!’
Họ cười trên nỗi đau khổ vô cùng tận của chúng ta. Thì thiệt là phân biệt đối xử! Thiệt là bất công quá xá!
Nói xong anh lại ngửa cổ tu một hơi, cạn hết chai rượu đỏ. Rồi từ tốn, cầm cái ‘speaker’ lên than thở, nghe buồn não ruột làm sao, khiến người nghe cũng đầm đầm giọt lệ, dòng châu lã chã: ‘Yêu người như thế đó! Người bỏ người ra đi!’ ‘Yêu người như thế đó, người nỡ đành ‘nạt’ ta! Chim chuyền bay trong gió người ‘chửi’ ta sao đành?’
Cám cảnh bạn hiền và cũng thương cho chính thân phận mình; nên đêm đó người viết cùng anh ‘dục tửu phá thành sầu’ đến 22 nút, quắc!

***
Sau đó một hai tuần không nghe tin tức gì về anh Hiền nữa. Tưởng chừng anh đã vượt thoát, đi rồi. Mừng cho anh đã vượt biên thành công lần nữa, qua Anh Quốc, để nhờ luật pháp xứ Ăng Lê bảo vệ cho mình!
Nào ngờ, mới hôm qua, người viết khệ nệ xách cái giỏ theo sau bà xã đi chợ Footscray thì lại thấy anh Hiền cũng khệ nệ xách cái giỏ theo sau, tiếp bước em yêu của ảnh?!
Trời ơi! cái mộng đào thoát đã bể rồi, đã không thành rồi bạn ơi!
Thôi thì rán chịu dù: ‘Yêu người như thế đó người nỡ đành ‘nạt’ ta! Chim chuyền bay trong gió, người ‘chửi’ ta sao đành?’
Mong mấy bà ‘La Sát’ có đọc bài này, suy nghĩ lại cho em nhờ chút chút được không ạ?
Hu Hu! Hiền ơi! Tui ơi!
đoàn xuân thu.
melbourne

Ý kiến:

2 comments :

  1. Tui chưa nghe hay thấy ai bị vợ chửi ,vợ đánh . ( chắc tại Anh hên lắm mới được chứng kiến đó mà ) tui chỉ thấy ,nghe , biết chồng mắng , chồng ăn hiếp , chồng lấn lướt mà thôi , Nếu bà con đòi bằng chứng hả ? Ai dzậy . Câu trả lời chắc nịch , hổng có ai làm áp lực . Người đó là ...Tui. Mấy cha ơi , ai mà dám oánh, dợt mấy cha đâu. Mình cùng 1 lứa hiểu nhau quá mà ...Tra tiếng óan cho người ta làm chi tội nghiệp

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cám ơn anh Gà Lôi đã nói lời thật cho cánh phụ nữ liễu yếu đào tơ này,thử hỏi một chàng anh dũng hiên ngang,vai to ngực nở mà để một bà vợ thân mảnh như tơ liễu ...đánh ...sao ? nói có ai tin không ?như tôi đôi khi dùng hết sức bình sanh xô ông xã thử coi có nhúc nhích nổi không ? chẳng những không nhúc nhích mà ổng chì gạt nhẹ tôi đã xiểng niễng rồi thì làm sao mà đánh ổng cho nổi chứ hả mấy ngài ????

      Delete

Xin bạn đọc nhấp mouse vào khung trống và cho ý kiến.