Monday, 31 December 2012
Tự Tử
Đầu tháng 12 năm nay đã xảy ra một vụ xì
căng đan trong giới truyền thông của hai nước Úc và Anh.
Ngày 5/12/ 2012 hai xướng ngôn viên của
đài phát thanh Sydney 2Day FM, Mel Greig và Michael Christian đã giả giọng Nữ
hoàng và Thái tử Charles điện thoại vào bệnh viện bên Anh quốc, nơi công nương
Kate Middleton đang điều trị. Bà y tá Saldanha là người đầu tiên nhận điện
thoại. Bà tưởng thật liền chuyển đường dây cho một y tá khác....Y tá thứ nhì
đã tường trình bệnh tình của công nương Kate qua đường dây điện thoại. Sau đó
đài phát thanh 2Day...
Sunday, 30 December 2012
Tai trái và tai phải
Óc của con
người chia ra làm hai bán cầu.
Bán cầu phải và bán cầu trái. Nửa bộ
óc bên phải kiểm soát nửa thân thể bên trái. Nửa bộ óc bên trái kiểm
soát nửa thân thể bên phải. Đó là điều ai cũng biết. Và người ta còn
biết thêm: nửa bên phải bộ óc lo phần tình cảm, cảm xúc, hình ảnh.
Nghĩa là ướt át, xướt mướt. Nửa bên trái của bộ óc lo về lý lẽ,
trừu tượng... Nghĩa là chuyện khô khan, rành mạch.
Chúng ta đều
được thầy cô ở nhà trường dạy như vậy. Nhưng thầy cô dừng ở đó. Bài này
xin đi xa hơn một bước bằng cách giới thiệu vài ba thực hành...
Monday, 24 December 2012
Cầu vừa đủ xài
Có
lần trao đổi với cô Kim Nguyễn qua email, tôi hỏi năm nay cô chọn hoa quả gì đặt
trên bàn thờ?
Cô trả lời: chưa nghĩ ra...chắc là làm như năm ngoái - Cầu Vừa Đủ
Xài.&nbs...
Giới tính thứ ba
Hãy tưởng tượng: có một ngày, con bạn
vừa khóc vừa thú nhận nó là "Gay" hoặc "Lesbian".
Bạn phải làm thế nào để đối phó với
lời thú nhận của con mình?...
Thân ái chúc mừng
Friday, 21 December 2012
Nổ sâm banh mừng lễ Giáng Sinh và đón năm mới
Dịp cuối năm, chúng ta có nhiều ngày
nghỉ để mừng lễ Giáng sinh và đón năm mới Dương lịch. Trong thời gian
này, nhiều người tổ chức gặp mặt và tiệc vui.
Với người phương Tây khi vui người ta thường
nổ sâm banh. Bài blog này xin nói qua về chuyện này....
Thursday, 20 December 2012
Những con số thống kê
Hễ mỗi lần mở trang blogvietluan, tôi thường ghé mắt xem qua số
người vote trong trang blog của chúng ta. Đây là những con số thống kê cho biết bao nhiêu người thích trang blog nầy chỉ
thuần chữ Việt, bao nhiêu người muốn có Việt có Anh, bao nhiêu người có ý kiến
sao cũng được.....
Về Ngày Tận Thế...
Mọi người xôn xao bàn tán về ngày Tận
Thế.
Các thông tin cũng như những chứng minh của khoa học đầy dẫy trên báo chí,
trên các trang mạng, v.v..
Vì vậy xin chỉ nói về cảm nghĩ của chúng ta ra sao nếu thật sự Tận
Thế là có thật....
Tuesday, 18 December 2012
Sunday, 16 December 2012
Cua rang me
Hôm nay xin mời các
bạn một món nhậu tuyệt vời. Đây là món mà mỗi lần làm xong người gõ bài này
thường tự thưởng cho mình hết nửa dĩa.
Xin nói ngay: món này dễ làm, nhanh, ngon và bắt bia lắm lắ...
Saturday, 15 December 2012
Hên xui
Trong đời, có một số người gặp hên hoài.
Ngược lại, một số khác không có số đỏ, nếu không muốn nói thẳng ra:
"Họ là người xui xẻo".
Thật khó giải thích tại sao có người hên đến
độ trúng đủ 6 con Tatts Lotto. Nhưng người ta có thể giải thích lơ mơ tại
sao cô gái này đắt chồng, anh chàng kia nhanh chóng bắt được cái gióp
thơm....
Friday, 14 December 2012
Suy nghĩ của trẻ thơ
Không biết vì lý do gì thằng con thứ ba của tôi nó sợ nha sĩ một
cách thê thảm. Tôi chỉ biết điều nầy lúc nó đang cần nhổ một cái răng vào năm
nó học lớp ba. Khi ngồi trên ghế nha sĩ và mở miệng, ông nha sĩ vừa định
xem sơ qua...là chàng ta giãy nảy...
– Không! Không! Tôi không cho ai đụng tới răng tôi hết...
Nhỏ to trên blog Việt Luận
Hôm
trước nhận được mấy câu thơ to nhỏ của chị Kim Nguyễn gửi cho (phần chữ in
xéo) thấy thú vị nên MH bày đặt viết tiếp cho vui.
Không
biết mọi người có vui không nhưng trước tiên cho Huyền này xin lỗi tất cả khi
điểm danh gần đủ các vị và cũng mong quý vị niệm tình bỏ qua nếu lỡ làm quý vị
buồn lòng. ...
Wednesday, 12 December 2012
Xuân Quý Tỵ và trọng thần Nguyễn Trãi
![]() |
Mai: biểu tượng cho mùa Xuân (hình từ internet) |
Bàn về rắn là bàn về một loại raptiles.
Giòng họ rắn có hai loại là hiền và độc.
Hiền
(như tác giả) là rắn nước nhẹ nhàng bơi lội thảnh thơi. Ai trông thấy đều thương lắm lắm.
Rắn hung dữ thì nhiều lắm, quý vị ạ: Cobra,
Serpent Vert (rắn lục). Con rắn khủng khiếp nhất là con Ophiophagus Elaps, con
rắn này dài tới 4 thước, sinh sản rất nhiều tai Ấn Độ, nó có thể rượt đuổi theo
người để cắn chết. Tuy thế con rắn này lại chính là con rắn mà theo truyền
thuyết đã tự ý quấn thân mình thành nhiều vòng để làm bệ cho Đức Phật ngồi trên
cao và là một đệ tử ngoan ngoãn quy thuận Ngài.
12.12.12
Hôm nay 12 tháng 12 năm 2012, Blog Việt Luận gỡ hai chữ (bản nháp) ra khỏi bảng hiệu của
mình.
12.12.12 là ngày dễ
nhớ. Lý do có vậy thôi
Hy vọng đến ngày
11.12.13 ở trong thế giới ta bà này còn có người nhớ tới thủa (bản
nháp) của trang blog nhỏ này.
OG...
Monday, 10 December 2012
Những con số nói lên cuộc đời
Tôi buồn tôi đi lang thang.
Tôi nhìn đời và muốn tìm hiểu đời là thế nào.
Thế là tôi ghé vào google.com.vn vào 7 giờ tối thứ Hai 10
tháng 12 năm 2012 để hỏi thăm bằng chữ Việt....
Những trái xoài tại Úc
Lần trước, em giới thiệu các thứ xoài ở Việt Nam. Lần này, em xin
nói qua về xoài tại Úc.
Tại Úc, xoài được trồng thành những vườn bạt ngàn từ Quensland, Tây Úc
ngược lên tới Bắc Úc. Thung lũng Bowen tại Quensland là nơi sản xuất xoài thuộc
hạng ngon nhất và nhiều nhất. Công ty Timbercorp đang mở rộng thêm 1,000 mẫu
tây trồng xoài tại Queensland và Bắc Úc. Sắp tới Úc sẽ có nhiều xoài với nhiều
nhãn hiệu khác nhau.
Hiện nay, các chợ Úc thường bàn bốn loại xoài chính: Kensington
Pride, R2E2, Calypso và Honey Gold. ...
Sunday, 9 December 2012
Cà ông giặc xào sốt XO
OG3T
thú nhận mình mê chương trình MasterChef. Nhờ có chương trình này, ngoài
giờ ôm bồ nhí là chiếc computer xinh xắn, OG thường khoác apron màu
đen và xắn tay áo trỗ tài. Cứ như là MasterChef thiệt.
Một
trong nhiều món OG3T học từ chương trình TV này là Stir-fried Eggplant
with homemade chilli sauce do danh chef Kelly Wong biểu diễn.
...
Saturday, 8 December 2012
Nghệ thuật quảng cáo
Không biết tôi nên dùng chữ quảng cáo hay rao
hàng thì đúng hơn. Nhưng xét cho cùng
rao hàng là hình thức thấp của quảng cáo. Vì nếu không rao hàng thì người ta
không biết đến món hàng mình bán mà mua. Ở nước ta trước năm 75 những người bán
đồ ăn đêm ở Sai gòn rao hàng rất hay. Họ rao có vần có điệu, rất hấp dẫn mặc dù
đồ ăn họ có hấp dẫn hay không chưa biết. ...
Thursday, 6 December 2012
Xoài
Tại
Úc, xoài xuất hiện ngay lúc mùa hè bắt đầu trong tháng 12 cuối năm và biến mất
khi trời chuyển sang thu vào khoảng tháng Ba dương lịch.
Các
nội tướng người Việt thường nói với nhau: xoài có nhiều loại. Và kể ra vanh
vách nào là xoài Cát, xoài Gòn, xoài Thanh Ca, xoài Tượng, xoài Xiêm, xoài
Cóc... Mỗi loại có hình dáng, hương thơm và mùi vị khác nhau. Với các cô gái mới
lớn ở Việt Nam, nhắm mắt bỏ miếng xoài vào miệng cũng biết đó là xoài nào liền
hà!
Wednesday, 5 December 2012
Christmas just around the corner
Khắp nơi trên
thế giới, mọi người đều nao nức chuẩn bị đón Christmas. Mùa Christmas chính là
mùa để "tiêu tiền".
Đúng vậy, năm
nào cũng thế khoảng giữa tháng Mười Một là shop lớn shop nhỏ ở khắp nơi trên
toàn nước Úc đã chuẩn bị decoration cho Christmas. Thôi thì giăng đèn, trang
trí cho cây Noel, mở nhạc Giáng Sinh rỉ rả cả ngày, bánh kẹo sắp đầy shelves,
đầy kệ. Cho dù thật lòng không muốn mua, nhưng chính sự trang trí hấp dẫn đã
lôi kéo bàn chân người ngắm đứng lại.&nbs...
Về cái bút hiệu: yàmàha/6
Nghĩ rằng,vì đa đoan.., nên có nói với ÔG tạm
"lánh nạn" một thời gian ngắn khi nào giải quyết bớt mớ “nợ nần chồng
chất” như cô K.N. gán cho thì mới "trở lại tạ lỗi cùng bàn dân, thiên hạ sự".
Nhưng mà sao thấy khó qúa.
Khó hơn cả cai bỏ hút thuốc à nghen....
Monday, 3 December 2012
Tơ Lòng 2
Thưa
cô,
Cháu
năm nay 19 tuổi, xin cô gọi cháu là Thủy Tiên. Gia đình cháu có ba chị em gái
thôi. Chị Hai cháu đã lớn tuổi nhưng không chịu lập gia đình. Chị ấy thích sống
độc thân ở cùng cha mẹ cháu mà thôi. Chị Ba cháu thì năm 20 tuổi đã lập gia
đình với một ông người Úc. Và chị qua Úc sống với chồng. Chị ấy xinh đẹp và
hiền lành lắm. Chị lại có ba đứa con trai rất là kháu khỉnh....
Sunday, 2 December 2012
Cho một người nằm xuống
Khi câu thơ
Hôm nay đây không khỏi chạnh lòng
Khi nhớ lại những anh hùng không tên tuổi,
đăng trên trang
blog này thì có một nữ nhi cũng ... "chạnh lòng".
Bất ngờ, người anh hùng không tên tuổi ấy chính là "cố nhân" của một người tình cờ tạt vào trang
blog nhỏ bé này.
Thơ "Nhớ
bạn" thổi tung tro tàn kỷ niệm thành cơn xúc động bừng bừng.
Kỷ niệm này
là...
.... Năm xưa,
có bốn chàng trai áo trận: mỗi chàng "cua" một em gái hậu
phương để lượn lờ bát phố khi về hậu cứ. Một trong bốn chàng ấy đã
gởi thân tại Hạ Lào. Một...
Saturday, 1 December 2012
Đặt tên con (tập 2)
Chuyện đặt tên và dùng tên là chuyện
dài nhiều tập, nếu bỏ qua cảm thấy hơi uổng...
Trong nước mỗi vùng dùng tên gọi
khác nhau cho các loài cây cỏ, hoa quả. Miền Nam gọi khác. Miền Bắc gọi khác.
Vùng kêu trái khóm; vùng gọi là quả thơm. Rồi
còn quả
ngô, trái bắp...Nếu soạn ra chắc cũng được như một quyển từ điển nho nhỏ…....
Friday, 30 November 2012
Chơi Bonsai
Hôm qua nhận được email của OG, “nghe nói anh chơi bonsai, hôm nào
anh gởi hình cho bà con thưởng lãm nghen...”
Ông Già ơi, ông đâu biết các cây bonsai của mình nó xấu xí vô
cùng. Có một cây mình gởi lên đăng trong bài Melbourne Cup là do mình chụp cây
của người khác trong cuộc triển lãm bonsai ở Canberra năm nào. Một cây bonsai đẹp
để xứng đáng mang ra triển lãm cần một thời gian rất dài: có thể trên hai mươi
năm, ba mươi năm...tùy theo loại cây...
Tôi không có kinh nghiệm nhiều các loại cây, vì mình chưa thật sự
về hưu để có thì giờ...
Nhớ bạn
"Hôm nay, mùng 8
tháng 2 năm 1971,
tôi đã ra lệnh cho Quân lực Việt Nam Cộng Hoà
tấn công vào các căn cứ của quân Cộng sản Bắc Việt nằm trên lãnh thổ Ai Lao,
dọc theo biên giới Lào Việt thuộc Quân Khu I".
tôi đã ra lệnh cho Quân lực Việt Nam Cộng Hoà
tấn công vào các căn cứ của quân Cộng sản Bắc Việt nằm trên lãnh thổ Ai Lao,
dọc theo biên giới Lào Việt thuộc Quân Khu I".
Tổng thống Nguyễn Văn
Thiệu
![]() |
Chờ trực thăng tại Khe Sanh để vào Hạ Lào (Bạn đọc có thể xem bộ sưu tập hình về trận đánh Hạ Lào bằng cách bấm mouse vào đây. |
Nhớ năm xưa trong trận
đánh Hạ Lào,
Chiến hữu trở về, người có
người không,
Hôm nay đây không khỏi
chạnh lòng
Khi nhớ lại những anh hùng
không tên tuổi,
Trâu Điên đó đuổi giặc thù
không biết mỏi,
Một nén hương lòng thắp
sáng cho anh,
Yên nghỉ đi giờ cũng đã
thanh bình,
Không súng đạn, chỉ ngậm
ngùi thương tiếc
Tư Điên
trung úy tiểu đoàn 2 Trâu Điên đã nằm xuống trong trận đánh Hạ Lào.
Tư Điên tui mời anh em trên blog
mỗi người dzô một xị cho thằng bạn của tui)
Đừng thách con nít
Bây giờ, ai nhắc lại chuyện cũ sau đây,
ông Tư Nghiêm chỉ trả lời nhỏ nhẹ:
"Con nít ở đây đủ 16 tuổi là có tiền chánh phủ nuôi.
Nên nó có thêm hai cái cánh để bay, dù là bay cà xập cà đụi".
Trước đây,
ông Tư Nghiêm là thầy giáo ở Mỹ Tho. Ông có hai người con: một trai, một
gái. Hiển nhiên, không cần là con thầy giáo mà chỉ có cha mẹ là
người Việt Nam thì con cái đã phải học hộc xì dầu rồi. Ai nói tới ba
chữ "hộc xì dầu" là bị không phải thầy giáo Tư Nghiêm mà
hàng trăm ngàn cha mẹ Việt Nam "ứ" lên một tiếng phản đối....
Thursday, 29 November 2012
Đôi lời cảm tạ
Lóng rày BlogVietLuan
bị thiếu một trượng phu,
một nữ lưu ở Newcastle
phải lạnh lùng gối chiếc
nhà đàn con nhỏ bị
gió thổi tróc nóc:
anh Ben Trần bị bác sỹ bắt
nhốt và trói tay không cho lốc liếc nữa.
Trong thời gian trượng
phu bị trói, bà con trong thế giới ảo đã thấy lòng mình gần với người
của thế giới thiệt.
Nhiều người để ý, thắc mắc,
hỏi han và thầm cầu xin cho trượng phu sớm đứng dậy.
Nay anh Ben Trần đã
đứng dậy và gởi đôi lời cảm tạ tới dân làng trong thế giới ảo mà
mang tình cảm thiệt.
Vắng mặt gần tuần lễ trên trang blog...
Hành khách Jetstar lưu ý
Trong ngày thứ Tư 28.11.12 hôm qua và thứ Năm hôm nay, nhiều người nhận
được email từ công ty hàng không Jetstar. Email này in hàng trình (itinerary)
của người mua vé máy bay và mời người nhận bấm mouse mở hồ sơ PDF ra coi.
...
Wednesday, 28 November 2012
Chia động từ Pháp văn
Nhớ khoảng năm 67: sau khi
hoàn tất bậc trumg học cấp 1. Nói nôm na sau khi hết năm đệ tứ, đám học trò
chúng tôi được chuyển từ quê ra tỉnh để tiếp tục theo đuổi chương trình cấp 2
(tức đệ tam & đệ nhị). Sau hai năm này, nếu ai thi đậu tú tài một thì mới
được tiếp tục lên cấp 3 (đệ nhất) để lấy tú tài 2.
Bởi vậy, khi gia nhập quân
đội những ai có tú tài hai trở lên mới được nạp đơn vào võ bị Đà lạt, hải
quân hay đại học Chiến tranh Chính trị. Còn tú tài một thì vào Thủ đức.
Chương trình học thời đó chắc
chắn là nặng hơn chương trình...
Tuesday, 27 November 2012
Hỏi ngắn, đáp gọn
OG xin mở mục mới. Mục này có tên là "Hỏi
ngắn, đáp gọn". Ai hỏi thì hỏi một câu không dài hơn 141 chữ.
Ai trả
lời thì trả lời vài câu không dài hơn 242 ch...
Chuẩn bị cho con
Chị Hương về nhà nằm
thao thức suy nghĩ, mình phải chuẩn bị cho con kiến thức về chuyến đi lễ hội
schoolies này, nhưng nói cái gì?
Chuẩn bị ra sao?
Trẻ con ở đây được sinh ra và
lớn lên trong nền giáo dục Tây phương, cho nên dù trong gia đình vẫn còn giữ nề
nếp của Việt Nam, cha mẹ và con cái rất khó
đi vào vấn đề mà không có sự tranh luận.
Thế là chị lại cầu cứu người
bạn thân.
- Hello Dung hả, rảnh
không? Mình gặp bồ chút xíu nha. Có vài chuyện cần hỏi bạn.
- Được thôi cô bạn
"nhiều chuyện" của tôi, qua liền n...
Monday, 26 November 2012
Teen
Mấy ngày nay, chị Hương ăn không ngon ngủ không yên với hai đứa con bước
vào tuổi teen của chị. Cái tuổi trời ơi đất hỡi mà cha mẹ nào cũng vò đầu bứt
tai. Mãi đến 30 tuổi chị Hương mới sanh đứa con đầu lòng. Lý do là từ khi lập
gia đình, hai vợ chồng mải mê kiếm tiền,
cứ hẹn lần hẹn lữa. Cuối cùng mẹ chị phải kêu lên "Càng lớn tuổi càng khó
sanh. Sanh đại một lần rồi nghỉ cho khỏe và cho tao có cháu bồng". Bây
giờ thì chị có hai đứa con: gái 17 và trai 15,
Cũng may chị có một cô bạn thân cũng sống gần nhà chị và cũng có hai đứa
con trạc...
Người tài Computer ở quanh ta
Có khi nào dân chơi cần đến "thằng
bạn" để sửa giúp cái máy computer "mắc dịch" chưa? Chắc
là cũng có khi.
Đó là những lần bỗng dưng bật máy lên: máy bất khả
nhúc nhích.
Hay là máy computer chạy nhựng không cách chi thăng lên
Internet được.
Hay là bỗng dưng màn ảnh hiện lên nhiều dấu hiệu chỉ có
vi khuẩn mới làm được.
...
Sunday, 25 November 2012
Nhan như ngọc
Trong một bữa cơm gia đình, có đầy đủ các con và thêm bà mợ ở tiểu
bang khác đến chơi. Đang truyện trò vui nhộn bỗng đứa con lớn của tôi hỏi một
câu làm chúng tôi phải đổi đề tài.
- Ba à ba, sao có lần
bà nội kêu ba là con mọt sách vậy ba?
Để trả lời,
tôi được dịp kể cho các con một điển tích rất là lý thú....
Ngày xưa có một thầy đồ dạy học trò một câu chữ Nho: “Thư trung hữu
nữ nhan như ngọc”.
...
Saturday, 24 November 2012
Dạy con
Hai từ nay xem ra rất ngắn, nhưng lại là nỗi suy tư đau đáu dài lâu của các bậc làm cha mẹ. Những ai đã, đang và sắp làm cha mẹ mà không nghĩ "Làm thế nào để nuôi dạy cho con nên người?"
Câu hỏi rất khó trả lời, bởi cha mẹ sinh con trời sinh tính. Thế nhưng (lại chữ "nhưng" quái ác) các cụ ngày xưa có câu "Dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ (điều này không hợp thời nữa rồi) từ thuở bơ vơ mới về"....
Buồn vui nghề sửa khoá
Ở Sunshine, phía Tây thành phố Melbourne có thầy Khoá. Ai cũng kêu là thầy Khoá mặc dầu thầy không có chút dáng vẻ gì thư sinh cả. Người thầy cao. Tóc bù xù. Tay chân xần xùi. Được cái nụ cười mỉm chi bắt mắt nữ nhơn.
Kêu là thầy Khoá bởi lẽ thầy làm nghề sửa khoá. Đơn giản có vậy. Nên không ai thắc mắc tên thiệt của thầy là gì. Ai muốn làm chìa khoá mới: tới thầy. Ai muốn có một chìa "mát-từa" có phép mở cửa tuốt luốt từ phòng nhứt sang phòng nhì cho tới phòng ba phòng tư: tới thầy. Đặc biệt, đêm hôm tắt lửa túi đèn ai rủi quên chìa khoá...
Friday, 23 November 2012
Đặt tên con
Không
biết quí vị thế nào chứ tôi có cái thú đặt tên cho con. Mình chọn tên theo ước
nguyện riêng. Dẫu sao mình cũng có đôi chút hãnh diện khi cho ra đời một “tác
phẩm nghệ thuật ” và chọn cho nó một tên hay hay.....
Thursday, 22 November 2012
Một lít....ít hơn một...xị!
Nghe đầu bài này có thể có người chặt lưỡi: "Chà!
Ai ăn nói ngược ngạo vậy cà? Hay là lại "tiếng lóng" của...người ta".
***
Để trả lời, xin kể...câu chuyện là thế này:...
Wednesday, 21 November 2012
Bà tôi và vận số
Đã có biết bao nhiêu mối tình đẹp mà chỉ vì hai chữ "số mạng" mà
bị lỡ làng?
Việt Nam ta có cả ngàn năm đô hộ bởi người Trung
Hoa, nên bị ảnh hưởng thật nặng với
phong tục tập quán tín ngưỡng, vv, vv....
Mặc dù hiện nay, giới trẻ phóng khoáng hơn, cuộc
sống văn minh hơn, nhưng chuyện số mạng ít
nhiều vẫn còn phảng phất không ít trong một số gia đình người Việt....
Sunday, 18 November 2012
Hit and Run
![]() |
Bích chương quang cáo phim 'Hit and Run" |
Thế cho
nên mới có câu chuyện nầy...
Saturday, 17 November 2012
Tuesday, 13 November 2012
Dùng remote control để hạ kiếng cửa xe hơi xuống
Xuân gần tàn tại Úc và mùa hè sắp lú dạng. Khí hậu
đã thấy ấm và nhiều nơi phài nói là nóng bức. Khi trời nóng bức thì
chúng ta muốn bước vào xe khi các cửa kiếng được hạ xuống. Làm thế để bên
trong xe bớt ngột ngạt. Hơn nữa, nếu ta sắp sửa đưa người đẹp lên xe, khi
"hai ta" đến gần mà bỗng nhiên các tấm kiếng quanh xe đồng loạt hạ
xuống. Ôi! Thật là... "ấn tượng" -- nếu nói theo chữ trong nước.
Muốn làm thế, chúng ta không cần gắn thêm máy móc gì vào
xe hay vào cái remote control gì rào.
Chỉ cần biết cách bấm remote control mà
thôi.Đây là cách bấm cho kiếng tự động hạ xuống (và tự
động kéo lên).
Khi bấm nút mở khóa (unlock) trên cái remote control, ta bấm một lần để mở khóa cửa.Thả nút unclock ra, rồi bấm thêm lần thứ nhì. Lần này giữ nút lại hồi lâu cho đến khi các tấm kiếng của xe hạ xuống. Sau đó, nếu bấm và giữ nút này thêm một hồi nữa thì các kiếng xe tự động kéo lên.
Cách bấm này đã có từ khá lâu nhưng ít người dùng đến và
cũng ít sách cẩm nang ghi ra. Cùng với cách bấm trên, người ta còn có thể
mở cả sunroof trên nóc xe nữa.
Cách đây vài tháng, tạp chí CNET thu thập kinh nghiệm
của bác tài và tổng kết lại: người ta có thể dùng mánh trên để hạ kiếng của
các loại xe hơi sau đây:
• Acura (MDX/TL/TSX/ZDX)
• Alfa Romeo (159)
• Audi (A1/A3/A4/A6/A7)
• BMW (3 Series/5 Series/6 Series/7 Series/M5/Z4)
• Chevrolet (Corvette/Equinox)
• Chrysler (Sebring/Town & Country)
• Dodge (Challenger/Charger/Durango/Grand
Caravan/Journey/Ram)
• Fiat (Bravo)
• Ford (C-Max/F150/Focus/Focus
Ghia/Fusion/Galaxy/Mondeo/S-Max/Taurus)
• Honda (Accord/Accord Crosstour/Odyssey/Pilot/Ridgeline)
• Infiniti (G25x/G35/G37/I30/I35/M35/QX56)
• Jeep (Grand Cherokee)
• Jaguar (S Type/XF/XJ8/XK8)
• Lexus (ES300/GS350/IS250/RX300/RX350/RX400h)
• Lincoln (LS/MKX/MKZ/Zephyr)
• Mazda (6/CX-9/MX-5 Miata)
• Mercedes-Benz
(B180/C240/C300/CLK350/CLS550/E350/E430/E500/GL450/ML550)
• Mini Cooper (Clubman/S/Mayfair)
• Nissan (350Z/Altima/Armada/Maxima/Murano/Pathfinder/Titan)
• Opel
• Peugot (508)
• Saab (9-3)
• SEAT (Leon)
• Skoda (Fabia/Octavia II)
• Toyota (Prius)
• Vauxhall (Insignia/Vectra/Zafira)
• Volkswagen (Beetle/Golf/Jetta/Passat/Polo/Routan)
• Volvo (C30/S40/S60/V50)
Mời
bạn đọc bolg Việt Luận thử và gởi comment cho Hồng Lĩnh hay nghen.
Riêng
Hồng Lĩnh và vài bạn bè đã thử xe Mazda 6, Volkswagen kiểu Golf và Jetta.
Cả ba
đã làm theo ý... người đẹp!
Cheers
HL
Monday, 12 November 2012
Sữa dê hay sữa voi
Bốn bể giang hồ tạm thời lắng đọng đôi chút.
Dường như đã thấy heo hắt ở cuối đường hầm
ngọn lửa chỉ lối cho người-mang-tơ-lòng … thòng
hướng ánh mắt về.
Trong kỳ Hoa Sơn luận kiếm này,
thấy xuất hiện nhiều anh hùng võ
công thâm hậu
nhưng chẳng ai được sờ tay
vào Cửu Âm Chân Kinh.
Trong khi chờ kỳ Hoa Sơn luận kiếm kế tiếp,
OG mời quần hùng thao
dượt thêm võ nghệ cho cao cường….
Ông bạn tôi có tơ lòng đang rối bòng bong và nhờ tôi dùm viết lên
đây để nhờ các cao nhân chỉ giáo dùm ….
Ông bạn tôi tâm sự: Hồi còn nhỏ, mẹ thiếu sữa nên cho uống thêm sữa
bò. Ở tuổi ba mươi mấy uống sữa dê. Đến tuổi bốn mươi mấy, năm mươi trở lên
nghe thiên hạ nói uống sữa voi khỏe; ráng tìm mà chưa gặp...
Ông tâm sự với tôi rất là chân thành.... Uống sữa bò, bò rất khỏe
và mau lớn nữa... Khi uống sữa dê, có tác dụng rất lâu dài...Đến tuổi 34 ông
ngưng uống. Vậy mà một năm sau nó còn tác dụng dài dài...Hể đi ngang một cây
bông đẹp là ngứa tay ngứa chân, phải khều móc cho được một
cái...Nếu không khều thì cũng đứng ngắm một hồi rồi mới bỏ đi...Bây giờ ở tuổi 60 ông muốn khỏe
thêm và đang đi tìm sữa voi...
Ông nhớ lại chuyện ngày xưa, khoảng 1983 hay 84 gì đó. Lần đầu tiên
ca sĩ Khánh Ly qua Úc trình diễn. Lần đó ông có tới coi diễn tại Banstown
Sportclub. Lúc bấy giờ không có ca sĩ địa phương, Khánh Ly bao dàn hát suốt hơn
ba tiếng đồng hồ....Ông bầu sô khen lấy khen để: Khánh Ly khỏe thật, nhờ uống sữa
VOI....Lý do là lúc quảng cáo là sẽ có chiếu một phim ngắn liên quan đến thời sự Việt Nam. Khi Khánh
Ly đến, vì lý do gì đó không thể mang theo được...Khánh Ly phải hát chuộc tội,
hát suốt hơn ba tiếng đồng hồ. Đúng là khỏe như voi....
Tội nghiệp ông bạn tôi. Ông nầy nhìn dáng dấp lù khù mà không lù
khù tí nào...Đúng là “ Lù khù vác lu mà chạy”. Bây giờ tôi mới biết: ông về Việt
Nam lập phòng nhì. Ngoài việc uống sữa đậu nành hàng ngày cho bổ xương; ông còn
cố gắng tìm kiếm các loại sữa khác....Đến nỗi trong giấc chiêm bao ông còn mơ
thấy...
“ Bắc thang lên hỏi ông trời,Sữa nào uống khỏe, (để) triệt người tôi yêu?”
Ông trời lắc đầu phán rằng:
Triệt thì cứ triệt, “ tiêu diêu” phần mầy.”
Ông nầy còn chưa chịu stop ….xúi dục tôi viết lên blog nầy...
“ Viết thư xin hỏi quí ngài,Sữa nào uống khỏe, (để) trổ tài với em? ”
Xin quí vị cao tay ấn chỉ hộ em....
BEN TRẦN
8/11/2012
Friday, 9 November 2012
Gửi người tha hương
Đã có một người cho blog Việt Luận hay:
Nơi
tôi ở - một miền rừng núi
Qui
tụ dân khắp bốn phương trời
Nay người
‘má đỏ môi hồng’ ấy
thỏ thẻ thêm tâm sự khi ở phố núi.
‘má đỏ môi hồng’ ấy
thỏ thẻ thêm tâm sự khi ở phố núi.
![]() |
Hình tác giả (do tác giả gởi) |
Cuộc
đời sao lắm chua cay
Cho
ta làm kẻ thương vay khóc người
Sông hồ dong ruỗi khắp nơi
Sông hồ dong ruỗi khắp nơi
Vì
mưu sinh phải chơi vơi dòng đời
Bôn ba khắp bốn phương trời
Bôn ba khắp bốn phương trời
Biết
tìm đâu thấy khói nơi quê nhà
Giờ
đây làm kẻ phương xa
Nhớ
thương đọng lại trong ta giọt sầu
Thiên Thu
Tiếng Anh ở đảo
Đáp lời kêu gọi của OG, về chuyện
của dân đảo tôi xin kể chuyện có thật
99% à nghen....
Chuyện này không phải tiếng lóng mà là … tiếng Anh. Thứ tiếng Anh … ở đảo.
Hồi mới tới đảo “Buồn đâu bi đát” vì cũng muốn tham gia việc chung nên
ngu đệ lúc đầu cũng đi làm tạp dịch. Mỗi lần tàu cao ủy chở củi tới, thanh niên
phải đi lãnh. Cái cầu tàu dài 4 hay 5 m gì đó mà thấy dài lê thê. Bởi phải làm
dưới cái nắng chang chang. Bó củi vài chục ký tưởng như cả tấn trên vai.
Làm
vài lần thấy tổn rồi, ngu đệ nhảy qua làm công tác...đón người mới đến. Hễ có
tàu mới đến là bất kể 1 hay 2 giờ khuya gì cũng phải kiếm người ra làm thủ tục...
Rồi cũng có lúc gia nhập ban an ninh hai đêm đi trực một lần...
![]() |
Giá cà-phê trong quán (Hình lấy từ FreeDigitalPhotos.net) |
Sau nầy cũng vào group dạy tiếng Anh. Anh ngữ thuộc loại “ba đối” nên
cũng ầu-ơ vậy mà. Có một ông ở sát lều của tôi cũng vào trong lớp học. Tay nầy
học ít mà quậy nhiều...Một hôm ba thằng đàn ông, có cả tay láng giềng quỉ quái
của tôi vô quán cà phê vỉa hè của cô Sáu.
Ông láng giềng nầy cao hứng đề nghị “English practice..”. Ba người gật đầu,
nhưng chàng nầy lại xoay qua cô chủ quán...
“ Hào a rờ dzú?”.
Cô chủ quán vì phép lịch sự :
“ Ai em phai...”
Ông láng giềng tôi có cơ hội xổ ra nho chùm...
-
“Hào a rờ dzú...ai wan rờ dzú...
?”
Hai thằng tôi không thể nhịn cười được...
-
“Mắc dịch mấy ông. Mấy ông quậy
quá lần sau tôi bỏ muối vô cà phê. không bỏ đường nữa...”
Cô chủ quán nguýt dài.
SV
Thursday, 8 November 2012
Tôi đi học
"Hàng năm cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường."
Chắc nhiều bạn đọc biết
đọan văn trên của nhà văn Thanh Tịnh. Riêng tôi cái
ngày đầu cắp sách đến trường không có cái vẽ đẹp nên thơ như
Thanh Tịnh đã viết mà thật là rối rắm.
Tôi còn nhớ:
khi đó đã lên năm hay sáu chi đó, cả ngày chơi lêu lỏng.
Cho đến một hôm vào buổi tối trước khi tôi đi ngủ ba mẹ dỗ
dành: "Con đã lớn... con phải đi học.
Nay con đã có hai em (một trai và một gái) nên con đi học để làm
gương cho các em.."
Tôi nào có thích cái
chuyện đi học.
Long nhong chạy chơi với lũ trẻ cùng xóm chẳng phải vui hơn
sao? Nhưng nghe ba mẹ nói quá tôi cũng xiêu lòng nhưng với
một điều kiện là ba tôi phải chở tôi đến trường bằng chiếc xe
Mobylette của ông mới đặng.
![]() | |
Xe Mobylette (Hình do tác giả lấy từ Internet) |
Gì chớ đó là chuyện
nhỏ đối với ông vì bạn đọc có biết chăng, nhà tôi chỉ cách trường
chưa đầy một trăm thước. Đó là trường mẫu giáo cho cả trai và
gái độ. Trường có khoảng bốn năm chục học sinh gì
đó. Ngôi trường mà thường ngày tôi vẫn chạy chơi ngang đấy mà!
Thế là sáng hôm sau,
khi ba mẹ chuẩn bị quần áo cặp sách, tôi leo lên ngồi sau xe của
ba. Ba lấy trớn đạp đi cho máy nổ. Xe chạy không đầy hai phút là
ngừng ngay trước cổng trường. Đám con trai con gái đang giờ chơi vội
chạy đến sát hàng rào trường nhìn tôi chăm bẳm. Tôi quíu quá nói với
ba "Con không đi học đâu".
Ba dỗ tôi bảo xuống
xe để ba đưa vào lớp gặp cô giáo. Ông nói cách chi tôi vẫn không
xuống. Tôi nắm cái yên xe chặt khừ. Có gỡ cũng không ra.
Thế là ông đành
chở tôi về nhà với lời hăm he đủ thứ. Ngay tối đó cả nhà -- từ ba
mẹ đến anh chị -- đều lên tiếng vừa thuyết phục vừa dọa nạt buộc tôi
phải đi học. Khi không thấy còn đường nào thoát khỏi đi
học tôi ra một điều kiện khác "Mỗi ngày tôi đi học phải có
anh hay chị đưa tôi đi và phải vào trong lớp ngồi cùng với tôi. Nếu
không tôi không đi".
Thế là ngày hôm sau tôi
cắp sách đi học vào lớp với ông anh lớn đi hộ tống và cũng là
“học sinh bàng thính của lớp mẫu giáo”.
Cô giáo sắp cho anh tôi
ngồi ở bàn cuối lớp, tôi ngồi gần dãy bàn trên gần cô giáo. Ngồi tập viết
thế mà cứ năm phút tôi quay cổ lại nhìn xuống sau lớp xem anh tôi còn
ngồi đó không, nếu còn tôi vẫn yên tâm học!!! Ngày kế tiếp đến phiên
chị tôi, được đâu chừng hai ba hôm chi đó thì có chuyện xảy ra,
anh chị tôi cũng phải đi học, cũng có bài vở phải làm. Ai đâu mà
cứ theo tôi vào lớp mẫu giáo làm học sinh bàng thính hoài được . Thế
là khi tôi đang tập đồ, anh hay chị tôi lẻn theo cửa sau mà về nhà.
Khi quay lại tôi chẳng thấy bóng dáng anh chị đâu.
Vậy là có chuyện.
Tôi quẳng viết lên bàn,
chẳng có đồ viết chi nữa. Cô giáo nói cách chi cũng tôi không nghe, không
làm. Cô đành bỏ mặc tôi ngồi đó...
Chuyện chưa
hết ở đây, một đỗi sau con bé ngồi cạnh thầy tôi "tịnh khẩu
như đồng" mới lên tiếng bảo tôi cầm viết lên mà viết. Thế là tôi cầm
cây viết chì lên: nhưng không phải để viết mà là đâm cho con bé một
phát vào mặt. May mà không trúng mắt. Con bé khóc òa và cô giáo chạy tới
phạt tôi mấy thước kẻ vào tay và bắt ra ngồi cuối lớp chờ anh
chị tôi đến đón.
Về nhà, hẳn
bạn đọc đã biết kết quả ra sao? Tôi ăn no đòn. Từ đó
tôi mới chịu đi học và vào lớp một mình.
Mấy mươi năm đã
qua mà tôi vẫn nhớ ngôi trường mẫu giáo năm xưa. Ngày
nay, tôi tự hỏi: tại sao mình lại kỳ cục đến như vậy?
Chuyện nghĩ lại thật buồn cười! Nhưng dù sao đó cũng là
chuyện của "ngày xưa còn bé".
Sơn Lư
Subscribe to:
Posts
(
Atom
)