Trời Melbourne se lạnh mấy hôm nay, càng mưa gió càng
thấy lòng thêm hiu quạnh. Có ai trong chúng ta khi tuổi đã đi vào hàng sáu mà
không thấy chạnh lòng hiu hắt mỗi khi cô đơn vò võ một mình. Con cái đã nên người
nên nghiệp, đứa ở xa một năm họa hoằn lắm mới gặp một lần, đứa ở gần thì cơm áo
gạo tiền có khi chỉ nhấc phone hỏi thăm là cũng quý lắm rồi.
Đi ra đi vào cũng chỉ là hai cái bóng hẩm hiu . Tôi
nói ông nghe, ông nói tôi nghe. Có lúc trở mình nghe bộ xương già kêu răn rắc.
Buổi sáng mở mắt là một nắm thuốc buổi tối nhắm mắt là một...