Khi tung hoành trên mạng lưới thông tin toàn cầu, hành giả có thể cưỡi nhiều thảm thần: Internet Explorer, Chrome, Safari, FireFox, Opera. Đó là chỉ kể ra vài ba thảm thần được coi là phổ biến nhất. Hiện nay 53% hành giả cưỡi Internet Explorer khi lướt mạng; 20.6% cưỡi thảm thần FireFox; 15.8% cưỡi Chrome.
Nhà Văn Sơn Nam nói viết văn trước hết là yêu đất, rồi yêu nước. Mà đất thì có tên, có tuổi nghĩa là có địa danh. Chẳng hạn về Miệt Vườn, ông nói: khác với mấy ông khoa bảng trí thức, dân không gọi ‘Đồng bằng sông Cửu Long’ mà gọi là Miệt Vườn, vì câu ca dao:
“Mẹ mong gả thiếp về vườn, ăn bông bí luộc, dưa hường nấu canh!”.
Khi lang thang trên mạng một bạn đọc vớ được bài này từ trang web của báo Người Việt, xuất bản tại Hoa Kỳ và gởi cho blog Việt Luận. Bạn đọc này nhắn với OG3T xin cho vô mục... chuyện cười.
Chí phải! Chí phải!
Mời bạn đọc thưởng thức chuyện cười này nghen. Bảo đảm không cười ngất không... ăn tiền.
Khi ngân hàng Trữ Kim Úc cắt giảm lãi suất chính thức thì nhiều người nhảy mừng. Nhưng không phải tất cả. Chủ nhà và con nợ mừng. Nhưng người sống nhờ tiền lời từ trương mục ký thác định kỳ trong ngân hàng có thể nhíu mày vì lời không còn rủng rỉnh như xưa. Trong số này phần lớn là các bậc cao niên. Khoa Nam quen biết nhiều bác có chút tiền và thường gởi vô nhà băng để “tiền đẻ ra tiền” mà ăn trầu hút thuốc rê! Các bác này thường trò chuyện gởi tiền ở đâu thì kiếm lời cao.
Thời đại tin học -- như chúng ta đang sống -- dễ dàng chuyển thông tin đến người trên thế giới qua nhiều phương tiện. Một chuyện hay được đóng thành phim. Như Harry Potter chẳng hạn. Một bài thơ hay được phổ thành nhạc. Như bài thơ của dxt. (trên blog....”mình”) xem tại đây.
Con người luôn luôn tìm hạnh phúc. Ai cũng vậy: từ người sang đến kẻ hèn; từ thường dân bôn ba sự đời đến bậc chân tu xuất thế. Nhưng hạnh phúc là gì? Xin mời mỗi bạn đọc Việt Luận kể ra vài ba điều làm cho mình hạnh phúc. Người viết thơ tòa soạn hôm nay tin chắc: mười người sẽ có mười ý khác nhau về thế nào là hạnh phúc.
Nói tới Nelson Mandela là phải nói tới Apartheid! Nhưng Apartheid là gì? Apartheid, tiếng Hòa Lan, có nghĩa là phân biệt chủng tộc. Chính quyền thiểu số da trắng nước Nam Phi đã phân biệt, tách dân tộc nước mình ra thành nhiều nhóm khác nhau: nhóm dân da trắng, nhóm dân da đen, nhóm dân châu Á và nhóm dân da màu (dân lai). Phân biệt chủng tộc để nhằm mục đích xác lập và củng cố quyền uy của người da trắng đối với các chủng tộc khác.
Hôm nay đọc và xem tin báo chí bên Việt Nam xử vụ án "kiều nữ bán dâm", nhìn hình ảnh mấy cô thiếu nữ tuổi còn trẻ, đời còn dài ngồi gục đầu buồn bã, tôi cảm thấy bất nhẫn trong lòng.
Tôi không bênh vực những cô gái tuổi đời còn trẻ, tương lai còn dài, không cố gắng đứng lên bằng chính đôi chân của mình, không dùng đôi tay của mình mà bươn chải tìm cuộc sống, lại dùng cái vốn"trời cho" mà lười biếng lao động.
Tuần rồi tôi ra ga tiễn vợ chồng người bạn (phải gọi là ‘cụ bạn’ mới đúng vì anh chị hơn tôi nhiều tuổi, bạn vong niên). Hai người đi chuyến du hành xuyên Úc trên tàu Indian-Pacific từ Sydney sang Perth. Trong lúc chuyện vãn trên sân ga ông bạn khoe đi chơi đâu cũng quay phim ghi lại, mỗi chuyến đi đến cả vài DVD. Tôi thì đang tập tành chụp ảnh nên đem lý luận kinh điển của các phó nháy ra cãi, đại khái chụp hình là giữ lại một khoảng khắc, có khi là để đời. Dĩ nhiên ông bạn tôi không phản đối vì ông làm cả hai việc quay phim và chụp hình trong mọi chuyến đi, tuy nhiên ông vẫn không bị thuyết phục bởi phương châm của các phó nháy.
Trước đây không lâu, sau kỳ họp Đại hội đảng Cộng Sản Việt Nam trong đó Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang đã thất bại trong việc lật đổ ‘đồng chí X’ một tay phó nháy của hãng thông tấn AFP đã chụp được tấm hình đáng giá dưới đây trong lễ bế mạc. Một tấm hình thôi mà đã tóm gọn được cái kết quả của đại hội ấy.
Nhìn vẻ mặt, biết kết quả đại hội đảng Cộng Sản Việt Nam
(hình AFP)
Tiếp theo “10 chuyện tiếu lâm hay nhất thời Liên Xô” do báo Times chọn và được cô Kim Nguyễn gởi đến. Hôm nay, blog Việt Luận xin đăng chuyện được trao giải ba nói về cách tiếp dân của báo đảng Cộng Sản Liên Xô.
“Chống gậy đi học” người ta thường dùng bốn chữ này để chỉ người già rồi mà còn chịu khó chen vai thích cánh với đầu xanh trong các lớp học. Tại Úc số người “chống gậy đi học” khá đông. Tại các trường TAFE nhiều người khi trẻ không có cơ hội học khi đi làm thì dành ra một số thời giờ để rèn luyện thêm kỹ năng. Trong giảng đường đại học, con số sinh viên có mái tóc từ hoa râm cho đến bạc trắng chắc là cũng chiếm trên mức 30%. Ngoài ra, Úc còn có đại học hàm thụ thu hút nhiều sinh viên chống gậy đi học. Đó là Open University. Ấy là chưa kể đến nhiều khóa học do cộng đồng tổ chức thường có tên là “Continuing Education”. Sau cùng, Úc còn có một hệ thống đại học dành cho đầu bạc: University of the Third Age.