Tuesday, 22 April 2014

Xây dựng lại thế giới



Rebuilding the world

Paulo Coelho::

Paulo Coelho là tác giả người Ba Tây. 
Cuốn The Alchemist của ông đã in 35 triệu bản với nhiều thứ tiếng trên thế giới. 
Truyện này dịch ra tiếng Việt thành “Nhà Giả Kim” in năm 2002 tại Việt Nam. 
Hiện nay Paulo Coelho viết đều đặn: cứ hai năm cho xuất bản một cuốn. Ô
ng viết sách với ý định thay đổi cuộc đời nên sách của ông chứa nhiều ẩn dụ và chỉ dẫn. 
Rebuilding the world

Người tị nạn kéo tàu đã đến Canberra



Khoa Nam::
Sau 35   ngày kéo chiếc tàu từ Melbourne, qua 670 cây số (tương đương 420 miles), người tị nạn Trí Nguyễn đã đến thủ đô liên bang Úc Camberra.

Monday, 21 April 2014

Già gân (tập 1)



Og3t::
Warning: Cấm cụ già dưới 18 tuổi và trẻ em trên 81 tuổi bấm vào nút "Read More, Đọc Tiếp"

Sunday, 20 April 2014

Đèn iPhone chớp khi có điện thoại



Khoa Nam ::

Sau khi nâng cấp  
lên iOS 7 (và cập nhật iOS 7.1) bạn đọc dễ dàng sai khiến máy điện thoại iPhone chớp đèn khi có người gọi điện thoại hay gởi lời nhắn cho mình.

Đây là cách:
1. Tìm đến Home Screen > Settings > General >Accessibility.
2. Tại Accessibility, tìm đến “LED Flash for Alerts” > Dùng ngón tay bật qua “On”.
Vậy là xong.
Làm thế, bạn đọc không làm phiền hàng xóm vì tiếng điện thoại rung và máy cũng không còn lắc nhẹ nhẹ khi có người gọi điện thoại nữa. Đèn chỉ chớp chớp còn giúp ta khỏi tắt máy khi dự phiên họp hay trong lúc có mặt ở những buổi lễ lạc trang nghiêm. 
Đèn chớp lên khi có điện thoại

Chỉ một điều bất tiện là bạn đọc phải lật úp chiếc iPhone vì ngọn đèn LED nằm ở phía sau của máy.

Khoa Nam
Muốn gởi bài này cho bạn bè,
xin bấm mouse chọn
Twitter, email, Facebook hay Google+ 
ở lề bên trái.



Saturday, 19 April 2014

70 mới gọi là già



Việt Luận::
Có một bài thơ lưu hành trong chốn ta bà như thế này:
60 chưa phải đã già
60 là tuổi mới qua dậy thì
65 hết tuổi thiếu nhi
70 là tuổi mới đi vào đời
75 là tuổi ăn chơi
80 là tuổi yêu người yêu hoa
90 mới bắt đầu già
Đêm đêm vẫn cứ mặn mà yêu đương
100 có lệnh Diêm Vương
Cứ ở trên ấy yêu đương thỏa lòng
Bao giờ đạn hết lên nòng
Từ từ nằm xuống là xong một đời.

T heo đó “90 mới bắt đầu già”. Hurrah! Đó là tuổi già trong tình trường. Trong tình trường càng lâu già càng tốt. Nhưng khi bỏ cày xuống bước vào văn phòng CentreLink thì người ta mong được “già” sớm hơn. Xin tạm gọi là “già” khi đủ tuổi để hưởng trợ cấp tuổi già (Age Pension) tại Úc.

Thư toà soạn hôm nay bàn về “tuổi già” này vì có tin chính phủ Úc có thể định lại bao nhiêu tuổi mới được coi là già.

H ôm nay, ai bỏ cày bước vào CentrLink thì biết rằng: 65 tuổi mới được coi là già. Nhưng đến năm 2023, người cặm cụi suốt đời làm việc rồi bước vào văn phòng lo an sinh xã hội thì phải đủ 67 tuổi mới được coi là già.
Đến năm 2017 chỉ già khi đủ 65 tuổi 6 tháng. Đó là lớp người sinh ra từ 1.7.1952 cho đến cuối năm 1952. Vào năm 2019 chỉ già khi chẵn chòi 66 tuổi. Đó là lớp người ai sinh ra từ 1.1.1955 cho đến giữa năm 1955. Vào năm 2021 chỉ già khi 66 tuổi cộng thêm số lẻ 6 tháng. Đó là lớp người ai sinh ra từ 1.7.1955 cho đến hết năm 1956.

Nhưng đến năm... thì “70 mới gọi là già” vì ông tổng trưởng kinh tế muốn định nghĩa lại như vậy. Ông Joe Hockey, 48 tuổi, nói: “Ở Anh Quốc, và cũng có thể ở Úc, cứ ba trẻ em cất tiếng khóc chào đời hôm nay thì có một sống thọ đến 100 tuổi”. Nếu giữ nguyên tuổi già như hiện nay thì Úc không đủ tiền chăm sóc người già. Theo ông Joe Hockey, đến năm 2030 mỗi năm Úc phải chi thêm $93 tỷ cho dịch vụ y tế và chăm sóc người già.

Nước Mỹ giàu mạnh nhất thế giới nhưng người dân phải cày cho đến 66 tuổi mới được coi là già.

Nhìn ra các nước có nền kinh tế phát triển, tuổi già (65) hiện nay tại Úc ngang bằng với tuổi già tại các nước Canada, Đức, New Zealand và Anh. Nhưng lại trẻ hơn tại Hoa Kỳ. Nước Mỹ giàu mạnh nhất thế giới nhưng người dân phải cày cho đến 66 tuổi mới được coi là già. Ngược lại dân cày tại Nam Hàn khi ăn “thượng thọ” (60) là có thể vễnh râu vỗ ngực xưng mình... già. Ngoài ra, các nước có nền kinh tế phát triển thường đang tăng dần tuổi già lên. Nhưng chưa nước nào nghĩ đến “70 mới gọi là già” như Úc.

Nhìn ra các nước có nền kinh tế phát triển, tuổi già (65) hiện nay tại Úc ngang bằng với tuổi già tại các nước Canada, Đức, New Zealand và Anh. Nhưng lại trẻ hơn tại Hoa Kỳ. Nước Mỹ giàu mạnh nhất thế giới nhưng người dân phải cày cho đến 66 tuổi mới được coi là già. Ngược lại dân cày tại Nam Hàn khi ăn “thượng thọ” (60) là có thể vễnh râu vỗ ngực xưng mình... già. Ngoài ra, các nước có nền kinh tế phát triển thường đang tăng dần tuổi già lên. Nhưng chưa nước nào nghĩ đến “70 mới gọi là già” như Úc.

Cho đến nay, người ta chưa biết đến năm nào chính phủ này áp dụng “70 mới gọi là già”. Productivity Commission đề nghị bắt đầu có hiệu lực từ năm 2023 (thì người sinh năm 1953 bị... dính). Grattan Institute cho rằng nên áp dụng vào năm 2030 (thì người sinh năm 1960 mới... dính).

Ngoài ý muốn tăng tuổi gọi là già lên mức 70, chính phủ này còn dự định thay đổi lối tính toán tiền già. Số tiền này hiện nay ở mức $766 Đô La mỗi hai tuần lễ cho người già độc thân hay $1,154.80 cho cặp chim hạc da mồi tóc bạc.
Tiền già ở Úc cao như vậy là nhờ chính phủ tính toán theo tỷ lệ mức lương coả nam công nhân vai u thịt bắp. Sắp tới, ông Joe Hockey tính chuyện thay đổi công thức tính toán. Ông cho rằng cần đem mức lạm phát hay chi phí để sống (cost of living) để tính toán lại số tiền trợ cấp cho người tuổi hạc. Nếu theo hai lối sau, tiền già sẽ sụt xuống và hàng năm cũng không còn tăng mạnh như hiện nay.

M ặc dầu có nhiều dấu hiệu chính phủ này kéo tuổi già lên nhưng không chắc thủ tướng Tony Abbott dám nuốt lời hứa. Nhớ lại ông Tony Abbott thắng cử phần lớn nhờ tấn công bà Julia Gillard nuốt lới hứa “không đánh thuế Carbon”. Cũng trong kỳ vận động tranh cử vừa qua, ông Toad đã hứa “no changes to pensions, không thay đổi trợ cấp”. Nếu chính phủ này cũng nuốt lời hứa thì sẽ khó ăn khó nói với cử tri khi tổng tuyển cử năm 2016 diễn ra.

Hiển nhiên, con người ngày càng sống thọ nên cần định nghĩa lại thế nào là già. Cứ cho rằng chính phủ này định nghĩa lại “70 mới là già” thì không nên áp dụng từ năm 2023 hay 2030 mà sớm lắm cũng phải vào năm 2035 trở đi.

Tại sao vậy? Xin thưa: nếu áp dụng sớm thì hai lớp người sinh năm 1953 và 1960 đang cày ngày cày đêm chắc là không còn “xí quách” tiếp tục cày khi chính phủ kéo tuổi già lên tận 70. Đề nghị chỉ áp dụng kể từ năm 2035 vì đến năm đó ông Joe Hockey.... 70 tuổi.
Việt Luận::
Muốn gởi bài này cho bạn bè,
xin bấm mouse chọn
Twitter, email, Facebook hay Google+ 
ở lề bên trái.

Friday, 18 April 2014

Hãy nói như thể mình không bao giờ được nói nữa




Y Vi Lưỡng Khả ::




Y Vi Lưỡng Khả ::

8 giờ 40 sáng  thứ Tư 15.4 tuần qua, một chiếc tàu chở hành khách khá lớn tại Nam Hàn lâm nạn.
Tàu này chở 475 người vừa hành khách vừa thuỷ thủ. Trong đó có 325 học sinh từ Danwon High School tại khu vực Ansan, thuộc tỉnh Gyeonggi, phía Tây bán đảo Triều Tiên. Chiếc tàu mang tên Sewol trên đường đến đảo Jeju -- nơi có ngọn núi lửa cao nhất Hàn Quốc -- thì đụng phải một vật gì đó. Tàu khựng lại. Rồi bắt đầu nghiêng....

Bà Jang Mi-ja, mẹ của học sinh bị kẹt trong chiếc phà lật nghiêng ngoài khơi tỉnh Jeolla nghe tiếng điện thoại reo. Bên kia là tiếng nói của của con trai Shin, học lớp 11. Tiếng nói này, bà từng nghe mười mấy năm qua. Tiếng của con bao giờ cũng ngọt lịm. Nhưng không phải không có lúc tiếng con nói làm cha mẹ bực mình.... (Y Vi Lưỡng Khả suy bụng ta ra bụng người đó thôi). Khi con lâm nạn và có thể sẽ không bao giờ cất tiếng nói nữa mà mẹ lại nghe tiếng con như thể lần cuối cùng. Ai có thể tả lòng mẹ vào lúc ấy. Mẹ của cậu học sinh áy thốt lên “Tôi chưa bao giờ sung sướng hơn so với khi tôi nghe tiếng con nói qua điện thoại. Nhưng tôi cố kềm xúc động vì lúc ấy tôi đang ở bên cạnh nhiều cha mẹ khác đang chờ nghe tiếng con mình”. Từng ngày, ai là cha, ai là mẹ: xin hãy chờ nghe tiếng con như thể.... như thể... như thể (Oh! Có chuyện chẳng lành gì gì đó).

“Mẹ ơi, có thể con không bao giờ được nói với mẹ như vậy nữa. Con yêu mẹ”



Khi con tàu nghiên 45 độ. Hành khách bị dồn xuống đáy một học sinh đang tuổi ngỗ nghịch mười mí gởi lời nhắn cho mẹ: “Mẹ ơi, có thể con không bao giờ được nói với mẹ như vậy nữa. Con yêu mẹ”. Tuổi mười mí hẳn là nhiều lần bị mẹ rầy. Nhiều lần bất bình trong lòng vì vòi vỉnh mẹ mà không được như ý. Tuổi mười mí khá tiết kiệm lời nói với mẹ cha. Đến khi kẹt trong khoan tàu đang chìm dần vào lòng biển, tuổi mười mí hối tiếc:... “có thể con không bao giờ được nói với mẹ như vậy nữa. Con yêu mẹ”. Tuổi mười mí text cho mẹ như chưa bao giờ text như thế.
Cuối cùng, báo Nam Hàn đưa tin học sinh này đã được cứu. Chắc là em sẽ dùng mỗi giây phút bên mẹ để nói “con yêu mẹ”.
Cậu con trai   17 tuổi khác được toán cấp cứu kéo ra khỏi con tàu nằm nghiêng. Cậu cùng với 78 bạn học trong trường Danwon được trở về nhà với ba mẹ. Mẹ đưa cho cậu xem lời nhắn do tay cậu gởi “Mẹ ơi. Có lẽ đây là cơ hội cuối cùng con được nói lên lời yêu mẹ”. May quá, sau cơ hội cuối cùng ấy, cậu còn được ngàn ngàn cơ hội khác. Nào ta hãy nói lời yêu thương nhau như thể không còn cơ hội nào khác nữa.
Khi nước bắt đầu tràn vào khoan con tàu trọng tải 6,835 tấn, nhiều học sinh nhận ra ở trên bờ đang có những người thân đang lo lắng cho mình. Các em nghĩ tới người thân trước khi nghĩ tới mình. Quả đúng như thế, từ khi hay tin dữ, ngàn thân nhân của hành khách trên con tàu Sewol đã ra bến cảng Jindo ngong ngóng tin tức.
Một học sinh 17 tuổi tên là Shin, vội vàng gởi lời nhắn cho cha: “ Ba, đừng lo”. Khi cậu nhắc ba “đừng lo” thì chính cậu đang lo. Lo cho ba.
Lúc sau, chắc là lo cho ba không hiểu rõ tình cảnh bên trong khoan tàu chìm từ từ xuống bên dưới mặt nước cậu nhắn dài hơn một tí: “Con đang mặc áo phao và ôm chặt với nhiều thằng bạn khác. Con vẫn ở trong khoang tàu”.
Y Vi Lưỡng Khả thử đặt mình vào vai trò người người cha đọc mấy hàng tin nhắn ấy. Mình thấy trong người làm sao? Mình phải nói gì với con? Quả tình là... không biết. Người cha ấy đã nhắn lại cho con: “Ba biết người ta đang cấp cứu con tàu, nhưng tàu đang chìm. Sao con không leo lên sàn tàu? Cố leo ra nếu con có thể”. Cho đến nay con của người cha ấy vẫn bị coi mất tích. Em mất tích cùng với 287 hành khách khác.
Thật ra, khi con tàu lật nghiêng hành khách cần bình tĩnh. Càng xôn xao ùa chạy, trọng lượng con tàu càng chao đảo và tàu càng dễ chìm hơn. Trước khi tìm cách tìm cách leo vào bên trong con tàu, toàn cấp cứu đã bơm dưỡng khí vào bên trong khoan của con tàu và xin mọi người đâu ở đó.

“Mẹ ơi. Con yêu mẹ. Chào mẹ.”.
“Anh ơi. Em yêu anh. Chào anh.”.
“Em ơi. Anh yêu em. Chào em.”.“You ơi. I love you.
Bye.”



Một phút   trước khi con tàu lâm nạn, học sinh Bin, lớp 11, chụp cảnh đẹp trên biển phía Tây bán đảo Triều Tiên. Em gởi cho mẹ. Sau phút đó, tin bàng hoàng tung ra. Mẹ của em vội vàng hỏi lại: “Tấm hình đẹp lắm. Con có sao không? Con ơi, xin con trả lời mẹ.” Nhưng cho đến nay, mẹ vẫn chờ con lên tiếng.
Cô nữ sinh Kim Dan-bi đã gọi điện thoại cho mẹ mà không gặp. Cô nhắn lại: “Oh! Không. Mẹ ơi. Con yêu mẹ. Chào mẹ.” Bà mẹ đau như cắt da cắt thịt vì hụt cú điện thoại của con gái. “Mẹ ơi. Con yêu mẹ. Chào mẹ”. Cứ như là lời giã biệt sẽ không bao giờ giã biệt. Vĩnh biệt!
Đây cũng là ngàn ngàn lời nói của ngàn ngàn người trên đường đi cõi âm nhắn lại cõi dương. Người trong hai toà nhà World Trade Center ở New York vào ngày 9.11.11 đã nói thế. Hành khách trên chuyến bay United Airlines Flight 93 hôm ấy đã nói thế. Các thợ mỏ bị kẹt ở Beaconfield, Tasmania đã nhắn lên như thế.

“Mẹ ơi. Con yêu mẹ. Chào mẹ.”.
“Anh ơi. Em yêu anh. Chào anh.”.
“Em ơi. Anh yêu em. Chào em.”.
“You ơi. I love you. Bye.”
May mắn, tin cuối cùng cho biết toán cấp cứu đã đưa nữ sinh Kim Dan-bi từ khoan tàu về nhà với bà mẹ.
You ơi. I love you”. Hãy nói như thể mình không bao giờ được nói thế nữa.

Y Vi Lưỡng Khả ::

Muốn gởi bài này cho bạn bè,
xin bấm mouse chọn
Twitter, email, Facebook hay Google+ 
ở lề bên trái.




Một truyện ngắn của Kahlil Gibran

A story by Kahlil Gibran
Paulo Coelho ::
Khalil Gibran
(Hình http://cdn.simplyknowledge.com)


Cố vấn cua Đào



Ben Trần ::

Ông bà ta nói trên đời có bốn cái ngu: Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu. Thế là ông Bảy lại rơi vào cái ngu thứ nhất. Không hẵn là làm mai, nhưng công việc của ông khó hơn làm mai nhiều.

Tuesday, 15 April 2014

David Jones bán thân cho Woolworths


Khoa Nam ::

Khi nhắc đến   tên Woolworths, nhiều người Úc nghĩ ngay đến hệ thống chạp phô bán mắm muối dưa hành hay những thứ trái cây, thịt cá...

Úc thành vườn cây trái cho thế giới

Việt Luận ::

Thủ tướng Úc Tony Abbott đang công du một lúc ba nước Nhật Bản, Nam Hàn và Trung Quốc. Cùng đi với thủ tướng Úc là phái đoàn lên đến 600 giám đốc điều hành công ty và ngân hàng lớn của Úc. Cho đến nay, chuyến đi được coi thuận buồn xuôi gió, ngoại trừ máy bay chở phái đoàn tháp tùng đã hư máy nằm ụ tại phi trường Tokyo.

Ai là Siri cho người Úc





Khoa Nam ::