Saturday, 17 November 2012

Tay ngọc trong bếp ngà: Hủ tiếu Nam Vang



Hủ Tiếu Nam Vang là món ăn dành cho cuối tuần vì phải mất thời gian hơi lâu một chút.

Tuesday, 13 November 2012

Dùng remote control để hạ kiếng cửa xe hơi xuống



Xuân gần tàn tại Úc và mùa hè sắp lú dạng. Khí hậu đã thấy ấm và nhiều nơi phài nói là nóng bức. Khi trời nóng bức thì chúng ta muốn bước vào xe khi các cửa kiếng được hạ xuống. Làm thế để bên trong xe bớt ngột ngạt. Hơn nữa, nếu ta sắp sửa đưa người đẹp lên xe, khi "hai ta" đến gần mà bỗng nhiên các tấm kiếng quanh xe đồng loạt hạ xuống. Ôi! Thật là... "ấn tượng" -- nếu nói theo chữ trong nước.
Muốn làm thế, chúng ta không cần gắn thêm máy móc gì vào xe hay vào cái remote control gì rào.
 Chỉ cần biết cách bấm remote control mà thôi.Đây là cách bấm cho kiếng tự động hạ xuống (và tự động kéo lên).
 Khi bấm nút mở khóa (unlock) trên cái remote control, ta bấm một lần để mở khóa cửa.Thả nút unclock ra, rồi bấm thêm lần thứ nhì. Lần này giữ nút lại hồi lâu cho đến khi các tấm kiếng của xe hạ xuống. Sau đó, nếu bấm và giữ nút này thêm một hồi nữa thì các kiếng xe tự động kéo lên.
Cách bấm này đã có từ khá lâu nhưng ít người dùng đến và cũng ít sách cẩm nang ghi ra. Cùng với cách bấm trên, người ta còn có thể mở cả sunroof trên nóc xe nữa.
Cách đây vài tháng, tạp chí CNET thu thập kinh nghiệm của bác tài và tổng kết lại: người ta có thể dùng mánh trên để hạ kiếng của các loại xe hơi sau đây:

• Acura (MDX/TL/TSX/ZDX)
• Alfa Romeo (159)
• Audi (A1/A3/A4/A6/A7)
• BMW (3 Series/5 Series/6 Series/7 Series/M5/Z4)
• Chevrolet (Corvette/Equinox)
• Chrysler (Sebring/Town & Country)
• Dodge (Challenger/Charger/Durango/Grand Caravan/Journey/Ram)
• Fiat (Bravo)
• Ford (C-Max/F150/Focus/Focus Ghia/Fusion/Galaxy/Mondeo/S-Max/Taurus)
• Honda (Accord/Accord Crosstour/Odyssey/Pilot/Ridgeline)
• Infiniti (G25x/G35/G37/I30/I35/M35/QX56)
• Jeep (Grand Cherokee)
• Jaguar (S Type/XF/XJ8/XK8)
• Lexus (ES300/GS350/IS250/RX300/RX350/RX400h)
• Lincoln (LS/MKX/MKZ/Zephyr)
• Mazda (6/CX-9/MX-5 Miata)
• Mercedes-Benz (B180/C240/C300/CLK350/CLS550/E350/E430/E500/GL450/ML550)
• Mini Cooper (Clubman/S/Mayfair)
• Nissan (350Z/Altima/Armada/Maxima/Murano/Pathfinder/Titan)
• Opel
• Peugot (508)
• Saab (9-3)
• SEAT (Leon)
• Skoda (Fabia/Octavia II)
• Toyota (Prius)
• Vauxhall (Insignia/Vectra/Zafira)
• Volkswagen (Beetle/Golf/Jetta/Passat/Polo/Routan)
• Volvo (C30/S40/S60/V50)

Mời bạn đọc bolg Việt Luận thử và gởi comment cho Hồng Lĩnh hay nghen.
Riêng Hồng Lĩnh và vài bạn bè đã thử xe Mazda 6, Volkswagen kiểu Golf và Jetta.
Cả ba đã làm theo ý... người đẹp!
Cheers
HL

Monday, 12 November 2012

Sữa dê hay sữa voi



Bốn bể giang hồ tạm thời lắng đọng đôi chút.
Dường như đã thấy heo hắt ở cuối đường hầm 
ngọn lửa chỉ lối cho người-mang-tơ-lòng … thòng 
hướng ánh mắt về.
Trong kỳ Hoa Sơn luận kiếm này, 
thấy xuất hiện nhiều anh hùng võ công thâm hậu 
nhưng chẳng ai được sờ tay vào Cửu Âm Chân Kinh.
Trong khi chờ kỳ Hoa Sơn luận kiếm kế tiếp, 
OG mời quần hùng thao dượt thêm võ nghệ cho cao cường….


Ông bạn tôi có tơ lòng đang rối bòng bong và nhờ tôi dùm viết lên đây để nhờ các cao nhân chỉ giáo dùm ….
Ông bạn tôi tâm sự: Hồi còn nhỏ, mẹ thiếu sữa nên cho uống thêm sữa bò. Ở tuổi ba mươi mấy uống sữa dê. Đến tuổi bốn mươi mấy, năm mươi trở lên nghe thiên hạ nói uống sữa voi khỏe; ráng tìm mà chưa gặp...

Ông tâm sự với tôi rất là chân thành.... Uống sữa bò, bò rất khỏe và mau lớn nữa... Khi uống sữa dê, có tác dụng rất lâu dài...Đến tuổi 34 ông ngưng uống. Vậy mà một năm sau nó còn tác dụng dài dài...Hể đi ngang một cây bông đẹp là ngứa tay ngứa chân, phải khều móc cho được một cái...Nếu không khều thì cũng đứng ngắm một hồi rồi mới bỏ đi...Bây giờ ở tuổi 60 ông muốn khỏe thêm và đang đi tìm sữa voi...
Ông nhớ lại chuyện ngày xưa, khoảng 1983 hay 84 gì đó. Lần đầu tiên ca sĩ Khánh Ly qua Úc trình diễn. Lần đó ông có tới coi diễn tại Banstown Sportclub. Lúc bấy giờ không có ca sĩ địa phương, Khánh Ly bao dàn hát suốt hơn ba tiếng đồng hồ....Ông bầu sô khen lấy khen để: Khánh Ly khỏe thật, nhờ uống sữa VOI....Lý do là lúc quảng cáo là sẽ có chiếu một phim ngắn liên quan đến thời sự Việt Nam. Khi Khánh Ly đến, vì lý do gì đó không thể mang theo được...Khánh Ly phải hát chuộc tội, hát suốt hơn ba tiếng đồng hồ. Đúng là khỏe như voi....

Tội nghiệp ông bạn tôi. Ông nầy nhìn dáng dấp lù khù mà không lù khù tí nào...Đúng là “ Lù khù vác lu mà chạy”. Bây giờ tôi mới biết: ông về Việt Nam lập phòng nhì. Ngoài việc uống sữa đậu nành hàng ngày cho bổ xương; ông còn cố gắng tìm kiếm các loại sữa khác....Đến nỗi trong giấc chiêm bao ông còn mơ thấy...
“ Bắc thang lên hỏi ông trời,Sữa nào uống khỏe, (để) triệt người tôi yêu?”
Ông trời lắc đầu phán rằng:
Triệt thì cứ triệt, “ tiêu diêu” phần mầy.”
Ông nầy còn chưa chịu stop ….xúi dục tôi viết lên blog nầy...
“ Viết thư xin hỏi quí ngài,Sữa nào uống khỏe, (để) trổ tài với em? ”
Xin quí vị cao tay ấn chỉ hộ em....

BEN TRẦN
8/11/2012

Friday, 9 November 2012

Gửi người tha hương



 Đã có một người cho blog Việt Luận hay:
Nơi tôi ở - một miền rừng núi
Qui tụ dân khắp bốn phương trời
 Nay người
‘má đỏ môi hồng’ ấy
thỏ thẻ thêm tâm sự khi ở phố núi.


Hình tác giả
(do tác giả gởi)
Cuộc đời sao lắm chua cay
Cho ta làm kẻ thương vay khóc người
Sông hồ dong ruỗi khắp nơi
Vì mưu sinh phải chơi vơi dòng đời
Bôn ba khắp bốn phương trời
Biết tìm đâu thấy khói nơi quê nhà
Giờ đây làm kẻ phương xa
Nhớ thương đọng lại trong ta giọt sầu
Thiên Thu



Tiếng Anh ở đảo


Đáp lời kêu gọi của OG, về chuyện  của dân đảo tôi xin kể chuyện có thật 99% à nghen....
Chuyện này không phải tiếng lóng mà là … tiếng Anh. Thứ tiếng Anh … ở đảo.

Hồi mới tới đảo “Buồn đâu bi đát” vì cũng muốn tham gia việc chung nên ngu đệ lúc đầu cũng đi làm tạp dịch. Mỗi lần tàu cao ủy chở củi tới, thanh niên phải đi lãnh. Cái cầu tàu dài 4 hay 5 m gì đó mà thấy dài lê thê. Bởi phải làm dưới cái nắng chang chang. Bó củi vài chục ký tưởng như cả tấn trên vai. 
Làm vài lần thấy tổn rồi, ngu đệ nhảy qua làm công tác...đón người mới đến. Hễ có tàu mới đến là bất kể 1 hay 2 giờ khuya gì cũng phải kiếm người ra làm thủ tục...
Rồi cũng có lúc gia nhập ban an ninh hai đêm đi trực một lần...

Giá cà-phê trong quán
(Hình lấy từ FreeDigitalPhotos.net)
Sau nầy cũng vào group dạy tiếng Anh. Anh ngữ thuộc loại “ba đối” nên cũng ầu-ơ vậy mà. Có một ông ở sát lều của tôi cũng vào trong lớp học. Tay nầy học ít mà quậy nhiều...Một hôm ba thằng đàn ông, có cả tay láng giềng quỉ quái của tôi vô quán cà phê vỉa hè của cô Sáu.
Ông láng giềng nầy cao hứng đề nghị “English practice..”. Ba người gật đầu, nhưng chàng nầy lại xoay qua cô chủ quán...
 “ Hào a rờ dzú?”.
Cô chủ quán vì phép lịch sự :
 “ Ai em phai...”
Ông láng giềng tôi có cơ hội xổ ra nho chùm...
-         “Hào a rờ dzú...ai wan rờ dzú... ?
Hai thằng tôi không thể nhịn cười được...
-         “Mắc dịch mấy ông. Mấy ông quậy quá lần sau tôi bỏ muối vô cà phê. không bỏ đường nữa...”
Cô chủ quán nguýt dài.
SV

Thursday, 8 November 2012

Tôi đi học

"Hàng năm cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường."

Chắc nhiều bạn đọc biết đọan văn trên của  nhà văn Thanh Tịnh. Riêng tôi cái ngày đầu cắp sách đến trường không có cái vẽ đẹp nên thơ như Thanh Tịnh đã viết mà thật là  rối rắm.
Tôi còn nhớ: khi đó đã lên năm hay sáu chi đó, cả ngày chơi lêu lỏng. Cho đến một hôm vào buổi tối trước khi tôi đi ngủ ba mẹ  dỗ dành: "Con đã lớn... con  phải đi học. Nay con đã có hai em (một trai và một gái) nên con đi học để làm gương cho các em.."

Tôi nào có thích cái chuyện đi học. 
Long nhong chạy chơi với lũ trẻ cùng xóm chẳng phải vui hơn sao? Nhưng nghe ba mẹ nói quá tôi cũng  xiêu lòng nhưng với một điều kiện là ba tôi phải chở tôi đến trường bằng chiếc xe Mobylette của ông mới đặng.

Xe Mobylette
(Hình do tác giả  lấy từ Internet)

 Gì chớ đó là chuyện nhỏ đối với ông vì bạn đọc có biết chăng, nhà tôi chỉ cách trường chưa đầy một trăm thước. Đó là trường mẫu giáo cho cả trai và gái độ. Trường có khoảng bốn năm chục học sinh gì đó. Ngôi trường mà thường ngày tôi vẫn chạy chơi ngang đấy mà!
Thế là sáng hôm sau, khi ba mẹ chuẩn bị quần áo cặp sách, tôi leo lên ngồi sau xe của ba. Ba lấy trớn đạp đi cho máy nổ. Xe chạy không đầy hai phút là ngừng ngay trước cổng trường. Đám con trai con gái đang giờ chơi vội chạy đến sát hàng rào trường nhìn tôi chăm bẳm. Tôi quíu quá nói với ba  "Con không đi học đâu".
Ba dỗ tôi bảo xuống xe để ba đưa vào lớp gặp cô giáo. Ông nói cách chi tôi vẫn không xuống. Tôi nắm cái yên xe chặt khừ. Có gỡ cũng không ra.
Thế là ông đành chở tôi về nhà với lời hăm he đủ thứ. Ngay tối đó cả nhà -- từ ba mẹ đến anh chị -- đều lên tiếng vừa thuyết phục vừa dọa nạt buộc tôi phải đi học. Khi không thấy còn đường nào thoát khỏi đi học tôi ra một điều kiện khác "Mỗi ngày tôi đi học phải có anh hay chị đưa tôi đi và phải vào trong lớp ngồi cùng với tôi. Nếu không  tôi không đi".
Thế là ngày hôm sau tôi cắp sách đi học vào lớp với ông anh lớn đi hộ tống và cũng là “học sinh bàng thính của lớp mẫu giáo”.
Cô giáo sắp cho anh tôi ngồi ở bàn cuối lớp, tôi ngồi gần dãy bàn trên gần cô giáo. Ngồi tập viết thế mà cứ năm phút tôi quay cổ lại nhìn xuống sau lớp xem anh tôi còn ngồi đó không, nếu còn tôi vẫn yên tâm học!!! Ngày kế tiếp đến phiên chị tôi, được đâu chừng hai ba hôm chi đó thì có chuyện xảy ra, anh chị tôi cũng phải đi học, cũng có bài vở phải làm. Ai đâu mà cứ theo tôi vào lớp mẫu giáo làm học sinh bàng thính hoài được . Thế là khi tôi đang tập đồ, anh hay chị tôi lẻn theo cửa sau mà về nhà. Khi quay lại tôi chẳng thấy bóng dáng anh chị đâu.

Vậy là có chuyện.
Tôi quẳng viết lên bàn, chẳng có đồ viết chi nữa. Cô giáo nói cách chi cũng tôi không nghe, không làm. Cô đành bỏ mặc tôi ngồi đó...
Chuyện chưa hết ở đây, một đỗi sau con bé ngồi cạnh thầy tôi "tịnh khẩu như đồng" mới lên tiếng bảo tôi cầm viết lên mà viết. Thế là tôi cầm cây viết chì lên: nhưng không phải để viết mà là đâm cho con bé một phát vào mặt. May mà không trúng mắt. Con bé khóc òa và cô giáo chạy tới phạt tôi mấy thước kẻ vào tay và bắt ra ngồi cuối lớp chờ anh chị tôi đến đón.
Về nhà, hẳn bạn đọc đã biết kết quả ra sao? Tôi ăn no đòn. Từ đó tôi mới chịu đi học  và vào lớp một mình.
Mấy mươi năm đã qua mà tôi vẫn nhớ ngôi trường mẫu giáo năm xưa. Ngày nay, tôi tự hỏi: tại sao mình lại kỳ cục đến như vậy?  Chuyện nghĩ lại thật buồn cười!  Nhưng dù sao đó cũng là chuyện của "ngày xưa còn bé".
Sơn Lư

Tay ngọc trong bếp ngà: Cá hồi chiên trứng


Hình như chốn giang hồ đang có chuyện dậy sóng?
Để xả tí xú-báp sôi sùng sục,
blog Việt Luận xin giới thiệu món ngon "Cá hồi chiên trứng"
và mục "Tay ngọc trong bếp ngà".
Mong được thêm nhiều tay ngọc
 gởi món ăn thơm lừng cho bà con mình thưởng thức
(và ... hạ hoả tí chút).
Cẩn kính
***
Ai trong chúng ta mà không bận rộn với cơm áo gạo tiền. Riêng chị em phụ nữ chúng mình, ngoài giờ hành chánh còn kiêm thêm nghề "chef cook". Hôm nay Kim tôi xin gửi đến quý vị một món ăn vừa ngon, bổ, nhanh và giúp ích rất nhiều cho ai đang "diet".

Vật liệu:

Chỉ cần một miếng cá hồi không da, một quả trứng, chút xíu bông cải xanh, bông cải trắng, cà rốt, và 6 phút đồng hồ là các chị có bữa tối ngon lành, nhiều calories mà không có carbohydrate (là chất bột làm mình tăng ký).

Cách nấu:

Mời các chị bỏ cá hồi không da, lên chảo non-stick (không cần dầu vì dầu của cá sẽ chảy ra sau đó). Bỏ mặt có đã áp với mặt chảo cho dầu cá chảy ra.
Trong khi chờ cá vàng, các chị cắt cà rốt thành từng sợi nhỏ, bỏ vào tô cho vào microwave 3 phút. (Sở dĩ dùng microwave vì giữ được chất bổ của rau)
Trong khi chờ cà rốt chín các chị trở cá qua mặt khác.
Trong khi chờ cá vàng các chị bỏ hai loại bông cải vào chung tô cà rốt. Tiếp tục cho microwave chạy thêm 3 phút nữa.
Lúc này cá và rau đã xong. Các chi bỏ ra dĩa. Nhìn vào trong chảo, các chị thấy còn dầu cá: nào ta đập thêm quả trứng vào đấy làm món trứng chiên.
Thế là có một bữa tối ngon lành chỉ tốn 8 đô (tùy theo miếng cá lớn hay nhỏ) và 6 phút.
Khi dọn lêm bàn ăn, ta cho thêm chút tiêu lên cá và rau. Món này ăn với Tartare sốt.
***
Cá Hồi chiên trứng do Kim Nguyễn nấu
(Hình do tác giả gởi)
Mỗi tuần, nhà Kim tôi ăn cá ít nhất 2 lần, không ăn cơm, thỉnh thoảng ăn chút ít whole meal bread (bánh mì nâu). Nếu thèm cơm thì ăn chút gạo lức. Lý do là: gạo trắng làm tăng ký và chứa nhiều đường nên không tốt cho tuổi già (và rất kỵ cho bịnh tiểu đường)
Cậu con trai của tôi, Steven, trong bài Phép Lạ, trước kia 85 ký lô, bây giờ ăn theo cách NO CARB, NO OIL, NO SUGAR. Cậu chỉ ăn rau, cá, thịt gà, trứng, trái cây và uống nước lạnh. Hiện nay cháu 70 ký lô và khoẻ mạnh.
Thỉnh thoảng, gia đình tôi vẫn ăn cơm, bún, hủ-tiếu và phở nếu thấy thèm. Nhưng cố gắng hạn chế và chỉ nên ăn khi cùng đi với bạn bè. 
Chúng ta thường ở nhà nhiều hơn ra ngoài nên ta cố gắng ăn uống nghiêm ngặt theo lối 3 NO. Nếu biết chế biến, lối ăn uống 3 NO này vẫn ngon và bổ dưỡng.
Khi nào có dịp, Kim tôi sẽ cống hiến thêm vài món ngon, bổ, dễ làm và không chiếm thời gian của các chị nhiều (để thời gian luyện phim Tàu chứ, đúng không?).
Chúc các anh các chị một ngày vui vẻ bên gia đình.
Kim Nguyễn

Wednesday, 7 November 2012

Hai vợ



Ông già Ba Tri ra sáng kiến trò chơi  “3 b 4 ch” đăng trên báo VL thứ Ba.
Đặt ra các câu đố cho thiên hạ suy đoán có nhiều câu phải bức tai bức tóc nhiều ngày mới trả lời được. Rất nhiều đọc giả hưởng ứng và trả lời qua email. OG cũng kêu gọi các đọc giả bốn phương gởi câu đố vào.

Cái rối rắm bắt đầu từ đây. Tới phiên tôi phải làm OG bức tay bức tóc lại...
Có lần tôi gởi câu ca dao tới OG nhưng không đánh dấu. Tôi dặn khi nào ông tự đoán ra hãy đăng lên báo.Thí dụ 2 câu sau đây:
                “Trong trau thi phai khai muong
               Lam than hai vo phai thuong cho deu.”
 Sau vài ngày nặn óc nặn tim OG gởi tôi 1 email ngắn ngủn (tôi biết OG đa đoan nhiều chuyện lắm !) Ông trả lời:
        “ Trồng trầu thì phải khai mương
         Lầm than hai vợ phải thương cho đều.”

Tôi reply:
Ông già Ba Tri ơi ! Mấy ông có 2 vợ đâu có lầm than. Nếu lầm than mấy ông đâu có ôm đồm mà lao vô cuộc hôn nhân tay ba. Còn nữa, trên đời nầy đâu có ai thương cho đều được. Nếu thương cho đều thì đâu có câu thơ bất hủ của Hồ xuân Hương.
         “Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
                Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng ”
 Sau đó OG cho tôi biết, ông đoán ra rồi:
           “ Trồng trầu thì phải khai mương
            Làm thân hai vợ phải thương cho đều.”
 Vài ngày sau tôi lại gài bẩy OG thêm lần nữa. Gởi OG hai cặp lục bát khác nhau nếu ông đoán ra hãy đăng lên báo:
              “ Trong trau thi phai khai muong
             Lam than bon vo rang thuong cho deu.”
               ******
             “ Trong trau thi phai khai muong
            Lam than bon vo biet nuong vo nao”
         OG biết là ca dao cải biên và nói đoán không ra. Hay ông giả vờ đoán không ra để tôi phải giải thích nguồn gốc các câu nầy.
***
Số là như  thế này ...
Sau khi học hết lớp 12,  dân lục tỉnh như tôi khăn gói lên ở Cần Thơ để tiếp tục chuyện học. Tôi học chung với một  anh chàng Việt gốc Miên. Học chung nhau ba năm cũng biến thành bạn thân.
Quê anh nầy ở Châu Đốc, một tỉnh sát biên giới Việt Miên. Đúng ra nơi chôn nhao cắt rún của anh nầy ở Châu Giang, một huyện nhỏ của Châu Đốc. Dân số ở đây đại đa số theo đạo Hồi (anh bạn nầy cũng là tín đồ Hồi giáo).

Sau năm 75 mổi người một ngã chúng tôi không còn dịp gặp nhau nữa. Năm 1979 tôi đặt chân đến Úc. Sau đó, vào năm 1984 ba má và các em tôi bỏ phiếu bằng chân để tìm tự do. Vào đến trại tỵ nạn ở biên giới Thái Lan, ba má tôi gặp được anh chàng học chung lớp với tôi năm xưa...
Bố ơi!
Từ 1975 đến 1984 là 9 năm, anh chàng nầy dzớt được 4bà vợ. Cùng dẫn 4 bà vượt biên đường bộ vào đến trại tỵ nạn Thái Lan. Thấy vậy,  các bác ở gần lều của anh phải khuyên:
                      Trồng trầu thì phải khai mương
                 Làm thân bốn vợ ráng thương cho đều.
 Nhưng làm sao đem cả 4 vợ đi Mỹ được?
Có người cho biết: anh ta khai chỉ một vợ chính thức. Ba bà kia chỉ là em hay họ hàng gì đó...
***
 Tháng rồi tôi gặp lại vài người bạn bên Mỹ.  Họ cho biết anh bạn 4 vợ của tôi sau hơn 20 năm ráng thương cho đều bây giờ bệnh phải ngồi xe lăn. Mà làm người đố ai thương cho đều được. Kẻ đắp chăn bông,ba kẻ lạnh lùng kia mà !.
Đến khi ông-4-vợ ngồi xe lăn và tìm nơi nương tựa thì than thở:
                Trồng trầu thì phải khai mương
                 Làm thân bốn vợ biết nương vợ nào ?
 Ở VN thì “ đi đâu cho thiếp theo cùng.
 Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam” chứ ở Mỹ lạnh lùng thiếp cho de... Cho nên bây giờ chàng ta thiu thỉu 1 mình...
 Tới đây tôi mới sực nhớ trong thơ Kiều có câu:
         “Lòng nầy cũng nặng chữ thương
          Liệu không vác nổi thì đừng đốn cây ”.
 Mấy ông tham lam đâu có tính chuyện vác, thấy được là đốn...đốn rồi  ì ạch mà lăn !!!

BEN TRẦN
5/11/2012

Đọc thêm:
Xem  video làng Chăm tại Châu Giang : http://www.youtube.com/watch?v=dQ-YvpPF01w
Tiểu sử nữ sỹ Hồ xuân Hương : http://en.wikipedia.org/wiki/Ho_Xuan_Huong

Tuesday, 6 November 2012

Tơ lòng



Có một bạn đọc blog Việt Luận
thỉnh thoảng làm thêm nghề tay trái
(hổng phải OG3T đâu nghen).
Bạn đọc này có chuyện
xin nhờ làng xóm giúp cho một tay.
Mong bà con gần xa góp thêm cho bạn đọc này
và cho cô Đoan Trang một chút ý kiến.
Biết đâu một ánh lửa nhỏ nhoi của bạn gởi lên đây
giúp cho mấy người trong cuộc thấy lối thoát khỏi tăm tối.
Mong thay.
***

Hình lấy từ Freedigitalphotos.net
Thưa cô, 
cô cứ gọi cháu là Đoan Trang đi nha cô. Hiện nay cháu rất là bối rối không biết nên xử sự như thế nào cho đúng nữa cô à.
Cháu năm nay đã 38 tuổi, có chồng và một con trai. Cháu là người có chút nhan sắc và học vấn. Cháu lập gia đình cũng đã 8 năm rồi cô ạ. Vì cứ mải mê học nên cháu lập gia đình rất muộn. Chồng cháu là một doanh nhân thành đạt. Anh ấy lớn hơn cháu 2 tuổi. Gia đình của anh ấy rất giàu có vì từ ngày qua Úc họ đều khởi đầu sự nghiệp với ngành nghề thương mại.
Chồng cháu chỉ có một người em gái, mẹ anh đã mất trước khi chúng cháu lập gia đình vì bịnh ung thư. Cha anh ấy đã 73 tuổi. Từ khi vợ chết cha anh ấy miệt mài lo làm ăn và rất thành công trên thương trường. Cách đây 5 năm, cha anh về VN thăm gia đình. Cũng trong chuyến đi này, ông đã rơi vào cạm bẫy của một cô gái trẻ, rất trẻ, nhỏ hơn cháu đến 5 tuổi.
Thủy Tiên (em gái anh ấy) không đồng ý, phản đối đến cùng, nhưng cha anh vẫn bảo lảnh cho cô ấy qua đây. Thủy Tiên giận cha nên qua Mỹ làm việc.
Sau khi qua đây được 2 năm thì cô ấy có thai. Nhưng cũng từ khi cô ấy có thai thì gia đình bắt đầu có chuyện. Cha chồng cháu bịnh tật liên miên và hai lần vào bịnh viện vì heart attack.
Sau đó cô ấy sanh được một đứa con trai. Mọi người trong gia đình đều vui mừng. Riêng cha cháu thì không lộ vẻ vui mà có vẻ giận nữa. Cho đến một hôm, cháu đang làm việc (cháu là dược sĩ) thì cha gọi về gấp vì lên cơn mệt. Cha bắt cháu chở ông ấy đến văn phòng luật sư để ông làm di chúc. (nội dung ra sao cháu hoàn toàn không biết).
Hai tháng sau ngày cha chồng làm di chúc thì ông ấy qua đời. Gia đình cháu ai cũng thật sự rất shocked vì bảng di chúc kỳ lạ này.
Tài sản của cha cháu để lại tất cả là 8 triệu.
-  Thủy Tiên và chồng được 4 triệu (cơ sở làm ăn của chồng cháu hiện nay nằm trong tài sản của Thủy Tiên coi như anh ấy phải làm công mà thôi).
-  Con trai cháu là cháu nội duy nhất được 2 triệu.
-  Cháu được cái pharmacy mà cha cháu mua cho khi chúng cháu làm đám cưới cũng cỡ 2 triệu (pharmacy đứng tên cháu).
-   Chồng cháu, dì hai và đứa bé không có tên trong bản di chúc. Hơn nữa, căn nhà dì hai đang ở nằm trong tài sản của con cháu.

Cô ơi!
Cháu thật không biết nên làm gì bây giờ nữa? Cha cháu đã biết được điều gì? Đứa bé là con ai? Con của cha cháu hay chồng cháu? Có thật chồng cháu đã ngoại tình với dì hai mà cha biết được nên rút quyền thừa kế?
Cháu chưa dám đặt vấn đề với chồng cháu vì hạnh phúc của cái gia đình bé nhỏ này. Con cháu đâu có tội tình gì mà bỗng nhiên mất đi cha của nó? Nhưng nếu thật sự họ có tình ý với nhau thì sao? Cháu có nên bán căn nhà dì hai đang ở không? Có nên ly dị với chồng cháu không? Nếu anh ấy chối không nhận thì sao? Cháu biết nếu thử DNA cũng rất khó vì anh ấy và đứa bé trên danh nghĩa là anh em cùng cha khác mẹ, vẫn có phần huyết thống giống nhau.
Xin cô giúp cháu trả lời những thắc mắc của cháu càng sớm càng tốt nha cô.
Hiện nay gia đình cháu rất nặng nề. Mọi chuyện đều không sáng tỏ nên rất khó giải quyết. Ngoài mặt, chồng cháu và dì hai đều không biểu hiện bất cứ điều gì cho mọi người nghi ngờ ; nhưng cháu không hiểu tại sao cha cháu không để lại dù là một xu cho họ.
Dì hai đang nộp đơn đòi quyền thừa kế nhưng luật sư cho biết cơ hội thành công rất ít vì cha cháu làm di chúc khi còn tỉnh táo và Thủy Tiên cũng như con cháu đều hợp pháp hưởng quyền thừa kế. Còn cái pharmacy thì đứng tên cháu (dù là tiền của cha mua cho) nên không ai có quyền chia sẻ cả.
Cháu rất cám ơn cô và mong tin cô.
Doan Trang

Kỷ niệm tuổi học trò


Cách đây mấy tuần, tôi được OG3T yêu cầu viết bài cho Blog Việt Luận,
tôi có trả lời thật sự không rãnh lắm để viết.
Nhưng hôm nay cũng ráng giúp OG một tay
 gửi lên blog một chút kỷ niệm thưở còn học tiểu học
.... để cho vui vậy thôi.
***



Trường làng.
(Hình do Sơn Lư gởi)
Ngôi trường tôi học cho các lớp tiểu học (lớp năm lớp tư gì đó) tuy ở trong thành phố nhưng phải nói là rất nên thơ. Đó là trường Đình Phú Nhuận. Gọi là trường Đình vì nằm ngay trong đình Làng Phú Nhuận. Trước mặt trường là bót cảnh sát và cóđường rầy xe lửa nằm giữa trường và bót. Trường chỉ có 2 dãy lớp, bên trái là đình làng có xây dàn cho dân chúng ngồi coi theo dạng bậc thang, sâu về phía trong là nhà ông từ giữ đình. Khu vực chung quanh rất mát vì có mấy cây đa cao tỏa bóng mát cho lũ học sinh chơi đùa.

Cái kỷ niệm mà tôi nhớ mãi không quên và phải nói là cho đến bây giờ mỗi khi nhớ lại vẫn còn xấu hổ. Ngày hôm đó: sau giờ ra chơi, tôi vào lớp và ngồi chưa ấm chỗ. Tôi mắc trung tiện. Chột bụng đánh rắm nhẹ một cái. Chẳng may sao lại ra cho một quần.
Trời ạ, biết làm sao đây? Cô giáo người Bắc đang có bầu và rất dữ. Bình thường đã dữ nay có bầu, cô trông còn quạu quọ hơn. Tôi làm sao dám đứng lên nói cho cô biết cái "tai nạn" này? Lại còn sĩ diện nữa vì cả lớp đông như vậy mà có con trai lẫn con gái học chung nửa chớ? Thôi thì mặc tới đâu hay tới đó.
Nhưng trời đâu có thương kẻ khù khờ như tôi. Không đầy năm phút sau hai thằng bạn ngồi bên cạnh nhận ra mùi hương không thể ngửi được chẳng biết từ đâu. Cả hai vội nói: Thúi quá! chắc có đứa nào đạp cứt. Tôi cũng nói tỉnh: Tao đâu có biết! Thế là hai thằng cuối xuống nói đâu thử lật dép lên xem coi có đứa nào đạp cứt không.
Tôi cũng giả vờ lật dép lên cho bọn nó thấy dép tôi đâu có c....!!
Nhưng than ôi! Khi cuối xuống nhìn dép vì ngang phía bàn tọa của tôi nên chúng biết ngay tác giả là tôi.
Chẳng chút chần chờ nó mạnh dạn đứng dậy giơ tay phát biểu: Thưa cô, trò này ỉa đùn trong quần.
Tôi thiếu điều chỉ muốn đất nứt ra để độn thổ ngay mà thôi. Cô giáo nghe nói liền đùng đùng đi xuống chỗ tôi ngồi, nắm lấy tai tôi véo xoăn tít, kéo tôi đứng lên và chì chiết: ỉa đùn tại sao không nói...(thử hỏi bạn ở vào cái tuổi trẻ con như vậy làm sao mà dám nói). Rồi cô lôi tôi ra giao cho ông Từ.

Ông Từ giữ đình rất ôn hòa. Ông không có một lời trách móc tôi hay la lối chi cả. Ông bảo tôi đến ngồi cạnh lu nước ngoài sân nhà ông. Tôi cởi quần ra và ông lấy gáo rửa cho tôi. Ông dội nước và rửa bằng chân (như mẹ tôi vẫn làm cho tôi khi ở nhà).
Đâu đó xong xuôi ông lấy cái quần cụt của con trai ông cho tôi bận, và dặn tôi hôm sau giặt mang trả lại. Tôi cám ơn ông lắm lắm.
Cái khổ thứ hai khi trở lại lớp là bị cả lớp chế giễu. Khi đứng sắp hàng vào lớp, đám con trai chẳng đứa nào muốn đứng chung. Chúng xô đấy tôi. Thằng nào người Nam thì bảo là "đồ ỉa trịnh". Thằng người Bắc bảo là "ỉa đùn". Chúng cứ xô qua xô lại như vậy một hồi tôi lọt ra đến cuối hàng và chẳng đứng chung với đứa nào. Về nhà, hôm đó tôi chỉ biết vùi đầu khóc với mẹ. Mẹ an ủi tôi và giặt cái quần của con trai ông Từ để hôm sau tôi mang trả lại cho ông.

Tôi còn chịu cái cảnh chế giễu (abuse) đó một thời gian dài. Tôi không nhớ là bao lâu. Nhưng kỷ niệm này vẫn còn mãi không quên. Bây giờ tôi vẫn nhớ ngôi trường đình, nhớ ông Từ giữ đình và vẫn không quên cô giáo không có chút thương xót đứa học trò tiểu học khờ khạo là tôi !!!!
Bạn đọc, cói ai lâm vào hoàn cảnh bi đát đau thương như tôi không?
Sơn Lư

Monday, 5 November 2012

Cao thủ


Một bạn trẻ gởi chút ý tưởng qua email và OG3T đăng lên blog. Trong đó có câu .... “ Con đã vào trang blogvietluan...nhưng mà thấy toàn là “cao thủ ” văn chương không hà …..”.
Nhớ lại : vào khá lâu rồi trong dĩa Paris by Night, nhạc sỹ Song Ngọc  có trả lời MC Nguyễn Ngọc Ngạn đại khái như sau : lúc chân ước chân ráo vô nghề viết nhạc, ông vào đài phát thanh gặp toàn là “cao thủ” như nhạc sỹ Nguyễn Hiền, Lê Dinh, Lam Phương...” . Nhưng chỉ một thời gian ngắn, nhạc sỹ Song Ngọc cũng thành công và nổi tiếng không kém các vị kia.

Theo ý nghĩ riêng tôi, chính bạn trẻ mới là cao thủ hoặc sẽ là cao thủ trong tương lai gần, nếu chịu rèn luyện. Nầy nhé bạn trẻ có khả năng đọc báo Việt và gởi email đến OG3T bằng chữ Việt tức là bạn đã có khả năng giải bày ý nghĩ lên trang giấy rồi đó.

Giới trẻ Việt nam còn có nhiều lợi thế nhiều hơn tuổi già.
Chỉ xét về mặt ngôn ngữ, giới trẻ biết rành rọt hai ngôn ngữ đã là một ưu điểm.

Còn nói về chất liệu để viết, giới già có được từ đời sống, từ kinh nghiệm bản thân...Phải “góp nhặt cát đá ” một thời gian dài mới có. Trong khi đó, bạn trẻ thu lượm những chất liệu nầy nhanh hơn nhờ vào radio, tivi, đọc sách hay vô mạng.... Riêng tôi , có những lần coi tivi, hay nghe radio tôi thấy có những câu chuyện hấp dẫn, ngắn gọn nhưng họ tường trình nhanh như tên bắn. Tôi chỉ tiếp thu khoảng 80% hay 90%. Muốn hiểu hơn tôi phải vào mạng tìm kiếm đọc lại....Tôi thấy tuổi trẻ lớn lên ở Úc nầy nghe một lần là hiểu xâu xa và lọt vô trong trí nhớ họ ngay...

Nói về chữ nghĩa thì giới trẻ hiểu nhanh hơn và xâu xa để sử dụng sẽ ăn đứt giới già chúng tôi. Tôi nhớ có lần xem trong DVD nhạc VN, khi nghe người MC gọi ca sỹ Khánh Ly là “Nữ hoàng chân đất”. Con gái tôi, không giỏi tiếng Việt cho lắm, hỏi thành ngữ nầy nghĩa gì? tiếng Anh kêu làm sao? ....Tôi ú ớ...giải thích không xuông sẻ cho lắm... Về sau này, con gái tôi biết “ Nữ hoàng chân đất” tức là “Barefoot Princess” . Con tôi thích lắm vì chắc là hiểu ra cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng !. Đặc biệt , có lẽ mấy cậu chắc nhớ dai hơn để có dịp sử dụng với người đẹp.
 Một thí dụ nữa nhé, tục ngữ VN có câu:
 “ Con dù lớn vẫn là con của mẹ. Đi suốt cuộc đời mẹ vẫn theo con.” Linda Huỳnh, một cây viết trẻ từng viết bằng Anh ngữ trong cột báo Việt Luận thứ Ba, đã dịch một cách độc đáo: “No matter how old you get,you are still your mother's child. You can go your whole life and I will still follow you.”
Cô tuổi trẻ này quả là bậc thầy.

Còn bàn về “ nói có sách, mách có chứng” thì tuổi trẻ cũng là bực thầy nữa! Bởi nhà trường đã dạy họ cách thức đi tìm tài liệu để dẫn chứng...và dẫn chứng như thế nào... Có hôm trong bài viết của ông Chu Thập (Việt Luận thứ Sáu) tôi bắt gặp một câu hay vô cùng:
 “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy,
 Ta có thêm ngày nữa để yêu thương.” (Kahlil Gibran)
Tôi đã ghi lên và cất. Để dành, lúc nào lên 95 tuổi sẽ dùng tới để an ủi và nhắc nhở mình hãy yêu đời, đừng chán sống...Tôi mong có được câu nguyên văn bằng Anh ngữ để để dành. Hơn một năm sau tôi mới bắt gặp câu nguyên thủy bằng Anh ngữ như thế này:
“Wake at dawn with winged heart,
and give thanks for another day of living!” (K. Gibran)
So sánh lại, ông nào dịch ra Việt ngữ thật là siêu hạng!.
Tôi phải mất một năm tìm kiếm nhưng nếu tuổi trẻ muốn biết nguồn ngọn câu nầy, họ vào Google và tìm ra câu Anh ngữ trong nháy mắt..!!

Các bạn trẻ ơi,
Nếu các bạn có ý nghĩ muốn viết, thích viết cứ bắt đầu đi.
Các bạn có nhiều lợi thế, nhiều ưu điểm lắm . Vả lại đâu phải bạn viết để tranh giải văn chương toàn quốc đâu mà ngại ngùng. Trang blog này có khẩu hiệu ‘Viết blog cho vui’ mà !
 Cứ bắt đầu nhé, bạn trẻ ơi!
 “Winners never quit and quitters never win.” (Vince Lombardi)

BEN TRẦN
2/11/2012

Nếu bạn đọc bấm vào chữ :
Song Ngọc  thì dẫn tới http://vi.wikipedia.org/wiki/Song_Ng%E1%BB%8Dc để biết thêm chi tiết về Song Ngọc. 
 Nữ hoàng chân đất thì dẫn tới: http://blog.yahoo.com/thangsau/category/Kh%C3%A1nh+Ly-N%E1%BB%AF+ho%C3%A0ng+ch%C3%A2n+%C4%91%E1%BA%A5ts để biết thêm chi tiết về bốn chữ này. 

Kahlil Gibran thì dẫn tới  http://en.wikipedia.org/wiki/Kahlil_Gibran để biết thêm chi tiết về K.Gibran. 

Vince Lombardi thì dẫn tới: http://en.wikipedia.org/wiki/Vince_Lombardi để biết thêm chi tiết về huấn luyện viên  này. 

Saturday, 3 November 2012

Dị đoan



Bạn có tin rằng người Tây phương, kể cả người Úc nầy cũng tin dị đoan? Họ dị đoan nhưng ít thổ lộ ra đấy thôi. Chúng ta thường nghe nói đến số 13 là con số không may mắn tí nào.
Ở Châu Âu có một số khách sạn biến tầng lầu thứ 13 thành kho chứa hàng, bởi không khách nào chịu thuê. Các ghế trên máy bay không có số 13 và thay bằng số 12A.
Nếu ngày thứ 13 trong tháng rơi vào ngày thứ Sáu lại càng làm cho các người bị dị đoan ám ảnh càng thêm lo lắng.
Ở Úc có nhiều nhà tránh số nầy và thay bằng con số 12A.
Trong thập niên 1980 khi các taxi còn dùng CB radio để liên lạc với nhau. Họ dùng các ám số để liên lạc nhau cho nhanh gọn. Bắt đầu bằng M1, M2, M3...cho đến M 29. Ám số M13 có nghĩa là người tài xế taxi đang bị tấn công. Khi bị tấn công, tài xế đạp nút “alarm” nơi sàn xe. Tổng đài biết được và sẽ báo “ M13” cho các Taxi đang ở vùng lân cận chạy đến tiếp cứu và sau đó gọi ngay cảnh sát đến hiện trường. Bạn có thấy sự hắc ám đã quyện vào con số 13 đến cỡ nào.

Brazil có ông nọ nhất định không ra đường, không lái xe đi làm vì sợ tai nạn giao thông bởi hôm ấy là ngày 13 dương lịch và cũng là ngày thứ Sáu. Ông ta ở nhà, lúc vào garage dọn dẹp đồ đạc, bất ngờ bị rắn hổ cắn và chết ngay tại chỗ. Điều nầy làm người sống tin mãnh liệt nữa; người chết thì mang điều dị đoan nầy xuống tuyền đài. Nếu rắn cắn ngay chân thì còn có thể lấy dây cột ngăn chận nọc đọc di chuyển lên tim và chờ cấp cứu. Ông nầy xui tận mạng, bị cắn ngay vai nên nọc đọc di chuyển cấp kỳ vô tim và chết trong vài phút.

Khi những điều tệ hại xảy đến cho ta hay tai nạn bất ngờ, mà ta không thể giải thích được nguyên nhân, ta thường đổ lỗi cho sự xui xẻo. Chúng ta ít chịu phân tích hay tìm nguyên nhân. Đôi khi dị đoan làm hạn chế khả năng phát triển óc phán đoán hay phân tích của bạn. Làm bạn lười phân tích điều đúng điều sai, nguyên nhân và hậu quả ….
Ngày xưa khi còn bé tôi thường nghe các cậu, các chú trong quân đội truyền miệng nhau một điều rất dị đoan. Đi hành quân, hút một điếu thuốc mà chuyền tay ba người thì người thứ ba sẽ bị chết. Khi hỏi, họ không giải thích tại sao; nhưng họ vẫn tin và tin một cách mãnh liệt. Sau nầy gần 30 năm, đọc một bài báo một vị cựu quân nhân giải thích rất ư là chí lý. Khi đi phục kích vào ban đêm, người lính đầu tiên hút điếu thuốc, kẻ thù nhận ra phương hướng của họ. Điếu thuốc được chuyền qua người lính thứ hai, ống nhắm của kẻ thù được chuẩn bị. Khi điếu thuốc qua tay người thứ ba, người nầy hít một hơi mạnh đã đủ thời gian cho kẻ thù điều chỉnh tọa độ của ống nhắm và tức thì kéo cò. Nếu ngày xưa họ được giải thích thế nầy chắc họ đã không còn mê tín điều nầy nữa và lính tráng chuyền tay nhau các điếu thuốc thả dàn vào ban ngày lẫn ban đêm!

Tôi không biết tài tử Tom Cruise có tin dị đoan hay không? Có bị xúi quẩy bởi con số 13 hay không? Nhưng chắc chắn ông nầy bị sao quả tạ số 33 chiếu cố!
Các tờ báo ở Mỹ đã cho biết ba bà vợ của Tom Cruise đều vĩnh biệt tình anh ở lứa tuổi 33. Bà vợ đầu Mimi Rogers rứt áo ra đi ở lứa tuổi 33. Nicole Kidman, vợ thứ hai cũng xé hôn thú với Tom lúc cô nàng ở tuổi 33. Trong năm nay Katie Holmes, vợ thứ ba ly dị anh chàng lúc cô ta ở tuổi 33. Có sự trùng hợp lạ lùng phải không các bạn? Chắc đạo Scientology của Tom phải liệt con số 33 vào số xui quá.

Bàn về số xui rồi ta cũng nên nhắc về số hên, đa số dân cờ bạc tin vào số 9 là số hên. Nhưng người Tàu lại tin vào số 8 là số hên. Họ tin một cách rất mãnh liệt. Đến nỗi các cấp lãnh đạo của Trung quốc chọn ngày, giờ để khai mạc Thế vận hội Olympic 2008 trùng hợp với số 8! Nầy nhé, lễ khai mạc vào 8 giờ tối ngày 8, tháng 8 năm 2008.

Tản mạn về số xui, số hên cho vui. Riêng bạn có thật sự tin vào một con số nào hên và con số nào làm cho bạn khốn đốn không? Alfred Korzybski khuyên ta thế nầy: “There are two ways to slide easily through life: to believe everything or to doubt everything. Both ways save us from thinking.” Tôi chưa biết dịch ra làm sao nên xin nhờ bà con…
BEN TRẦN
01/11/2012