Thursday, 11 October 2012

Đọc blog



Đọc blog thì không khác gì nhiều với đọc sách đọc báo.
Bạn đọc đã ghé vào tới đây là đang ... đọc blog rồi.
Tuy nhiên , đọc blog có điều khan khác đọc báo và đọc sách tí tẹo. Đọc sách giống như xem con tằm nhả tơ. Ta thường thức...
Còn đọc blog giông giống như nói chuyện thẳng với người viết blog.
Người viết nói gì, ta cho cảm tưởng hay ý kiến liền.
Cứ như là hai bên đang nói chuyện vậy.
Người đọc blog cho ý kiến  bằng cách bấm vào Comment, đánh máy vài hàng . Đánh máy xong bấm vào nút Publish. Xong.
Thế là người đọc blog nói chuyện với người viết blog .

Bạn đọc thử làm người đọc blog vài ba lần nghen.

 OG3T

Monday, 8 October 2012

Niềm vui của tuổi già



Trời Melbourne se lạnh mấy hôm nay, càng mưa gió càng thấy lòng thêm hiu quạnh. Có ai trong chúng ta khi tuổi đã đi vào hàng sáu mà không thấy chạnh lòng hiu hắt mỗi khi cô đơn vò võ một mình. Con cái đã nên người nên nghiệp, đứa ở xa một năm họa hoằn lắm mới gặp một lần, đứa ở gần thì cơm áo gạo tiền có khi chỉ nhấc phone hỏi thăm là cũng quý lắm rồi.

Đi ra đi vào cũng chỉ là hai cái bóng hẩm hiu . Tôi nói ông nghe, ông nói tôi nghe. Có lúc trở mình nghe bộ xương già kêu răn rắc. Buổi sáng mở mắt là một nắm thuốc buổi tối nhắm mắt là một nắm thuốc. Tuổi già nghe thì thảm thương lắm vậy. Nhưng cũng có những điều thống khoái mà khi còn trẻ có mơ ước cũng không thành. Đó là sự nhàn nhã: còn có nỗi sung sướng nào bằng sáng sớm tinh mơ thức dậy bên ly trà nóng thanh thản bên tờ báo mà không cần vội vã lo lắng đi làm; sau đó ung dung tản bộ nhìn thiên hạ vội vã đuổi theo cuộc sống.

Quý cụ ơi,
Tuổi già không cần phải yêu cuồng sống vội. Không cần phải lo cuộc sống mưu sinh, cứ thong thả đếm thời gian trôi, nghĩ suy về quá khứ, kỷ niệm là chiếc gối êm ả cho tuổi già:  vài ba cụ ông bên bàn cờ nhâm nhi ly trà nóng nghĩ suy từng bước để chiếu bí nhau, cụ bà thì rủ nhau đi chùa bái Phật, ngồi kể cho nhau nghe những mẫu chuyện vui thời còn trẻ, lúc chẳng còn ai bên cạnh thì mở vài bộ phim xem để giết thời gian.

Đấy tuổi già chúng ta nếu biết cách sống thì thật là ung dung nhàn hạ. Thong thả đón ngày về với đất. Đừng vội trách móc con cái sao chẳng nhớ gì đến cha mẹ. Nước mắt lúc nào mà chẳng chảy xuôi. Chúng ta ngày xưa cũng vì gia đình con cái của chúng ta mà đã quên đi hai đấng sinh thành đấy thôi.

Hãy vui vẻ đón chờ những điều trước mặt, đó là biết cách lau chùi tâm hồn cho sáng bóng.

Khi còn trẻ chúng ta không có thời gian để hưởng thụ những điều nhàn nhã. Bây giờ được nhàn nhã thì cớ sao lại buồn bã. Cũng đừng than vãn "Ôi sao mà uống lắm thuốc thế" . Cứ nghĩ rằng thuốc là con vít để vặn chặt laị bộ xương già mà vì năm tháng đã lỏng lẻo thế thôi. Vui thì uống. Không vui thì cũng chẳng cần phải uống bởi vì Chết không có nghĩa là Hết mà Chết chỉ là một sự bắt đầu cho cái Mới mà thôi các cụ ạ.
Kim-Nguyễn
(do BlogVietLuan đăng giúp.
Mời bà con gởi bài bằng cách email cho blogvietluan@gmail.com .
Bà con có thể đăng cảm nghĩ về bài này
bằng cách bấm mouse vào chữ Comment hay bấm vào đây.)

Friday, 5 October 2012

Bắt đầu blog mà chơi



Khi OG biên thơ ấm a ấm ớ “Rủi mà OG mở trang blog thì bạn đọc nghĩ sao?” thì được nhiều bạn đọc cho ý kiến.
Nhiều người ngại nhất là không biết blog tròn méo ra sao.
Và cũng chưa từng múa tay trên blog nữa...
***
Vì thế OG xin mời bạn đọc nào đã từng blog thì viết vài hàng vào phần Comment (Nhận xét) ở dưới đây cho bà con thấy blog trò méo ra sao nghen.
***
Riêng với bạn đọc chưa từng blog thì OG xin thưa:
Nếu chưa blog mà rủi đã ghé vào trang này thì bạn đọc đã... blog rồi đó.
Blog trước hết là ghé thăm và đọc bài ngắn này.
Đọc xong, thấy có thắc mắc có cảm nghĩ gì gì thì kéo con mouse dzô phần  chữ  "Comment, Nhận xét" màu đỏ  (hay bấm mouse vào đây ) và bắt đầu gõ thắc mắc (cảm nghĩ) của mình ra.
Gõ xong. Bấm mouse dzô cái nút  "Publish, Gởi đi".
Vậy là xong.
Là đã bắt đầu blog rồi đó.
OG3T

Thursday, 4 October 2012

Nơi tôi ở


Bạn  dư biết tất cả loại hoa trên thế giới đều biết nói. Chứ không phải chỉ người đẹp mới là “hoa biết nói”. Ai đến gần Tulip đều nghe hoa nói rằng: “... đang có tình yêu tuyệt vời” ở giữa chúng ta.

Triệu cánh hoa đang nở trong hội hoa mang tên Floriade. Floriade năm nay lên 25 tuổi mà vẫn chờ những người đang yêu từ khắp nơi đến tỏ tình. Người yêu nhau từ phương Nam ngược theo Hume Highway đi lên rồi rẻ vào Barton Highway. Người iêu nhau – như các cô cậu thích khác người viết như thế-- từ Sydney đi xuống cũng theo đường số 31 rồi rẻ vào Federal Highway. Cả hai gặp nhau tại nơi có phố tàu và quán ăn Việt Nam. Sau đó, chỉ còn một con đường rợp bóng chạy thẳng vào Floriade.
Đưa người yêu ngắm hoa ở nơi tôi ở, xin bạn đến gần bên hoa Tulip màu đỏ. Đó là lúc tỏ tình. Tulip đỏ lúc nào cũng nói “Tin anh. Tin em nhé”. Ta có tình yêu chân thật. Nếu là đôi tình già, nào ta cùng đến bên Tulip vàng kem. Mái tóc hoa râm nghe hoa rủ rỉ rù rì “Ta sẽ mãi mãi bên nhau”.
Khi khen người yêu thì giấy bút nào kể xiết? Thôi đành nhờ Tulip màu vàng rực rỡ. Chụp một tấm hình chung với nụ cười của người-ấy. Tulip vàng óng thét lớn: “Em có nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai”. Nếu em có đôi mắt đang hớp hồn anh thì anh sẽ đưa em đến bên Tulip có cánh hoa mang nhiều màu nói giùm điều đó.
Một triệu cánh hoa Tulip đang cất tiếng mời bạn đến nơi tôi ở vì nơi tôi ở có tên rất dễ thương. Tôi gọi đây là “Chỗ Gặp Nhau”. Bạn có thể gọi đó là “Điểm Hẹn”. Còn người sống ở đây trước tôi và trước bạn vài chục ngàn năm thì gọi theo tiếng của họ là Canberra.
OG3T
PS. Hội hoa Floriade, Canberra, mở cửa cho đến ngày 14.10.12.