OG3T
loan báo: mục “3 bà 4 chuyện” của báo Việt Luận ngày thứ Ba sẽ chấm dứt vào
ngày Melbourne Cup. Không hiểu tại sao OG lại chọn ngày nầy để kết thúc ? Chắc
OG có duyên gì với ngày Melbourne Cup chăng? Năm ngoái, OG cho tôi biết vào
ngày Melbourne Cup ông thắng được $5. Các bạn chung sở đòi đãi đằng. Ông đãi một
chầu cà phê tốn $20! Thế mà có được 1
ngày vui ….Riêng tôi ngày Melbourne Cup gợi nhớ những ngày xáo trộn nhiều trong
cuộc sống.
Nơi
tôi làm việc có cả nam lẫn nữ. Khoảng phân nửa các ông nầy lại có cái thú
tiêu khiển là chơi cá ngựa. Hễ đến giờ ăn trưa là các tay nầy tụ lại bàn bạc
chuyện cá cuộc... Mỗi tay có một “kinh nghiệm“ riêng: ông thì giỏi về đặc
tính các con ngựa, ông thì nhớ nhiều về các chú ngựa đã từng về nhất trong các
giải lớn....Tôi thường ngồi ăn chung bàn dài gồm năm sáu ông. Có lần tôi được
một ông trong nhóm cố vấn: “...Mầy coi nè, đánh cá ngựa dễ hơn đánh lô-tô nhiều
lần...Lô-tô mầy phải chọn trong số 45 con; chơi cá ngựa mầy chỉ chọn trong số 24 con, đôi khi chỉ có 20 con trong
1 cuộc đua...”. Hết ngày nầy qua ngày khác,“gần mực thì đen". Tôi bắt đầu tham
gia cuộc chơi từ ngày Melbourne cup khoảng 10 năm về trước.
Lần
đầu thắng được $15. Máu đỏ đen dần phát triển.Tiếp tục chơi...không biết bao
nhiêu lần nữa khi thắng khi thua...những lần thắng rất ít những lần thua càng
tăng lên. Mỗi lần thua mình cứ tự an ủi: "lần sau đánh cách khác cơ hội
thắng nhiều hơn"...Có nhiều lần chọn đúng con ngựa về nhất nhưng vẫn lỗ tiền
túi. Mình cứ nghĩ chọn nhiều con, xác suất trúng cao hơn. Cái lý thì đúng, kết
quả thì sai. Thí dụ bạn chọn ra ba con ngựa. Cho dù có một trong ba con bạn đã chọn về nhất, bạn đã mất tiền vì hai
con kia...và cứ thế thắng một thua hai...hay là thắng hai thua ba....
Chơi
lâu, tôi cũng bắt chước những thằng trong sở làm: ghi vào sổ tay các con ngựa
đã từng về nhất. Con ngựa nầy từng về nhất ở Sydney 2,400m, con kia từng về nhất
ở cuộc đua tại Brisbane 3,000m...Cứ thế danh sách dài ra. Mình cứ nghĩ mình đang học khôn trong
nghề nầy mà quên đi lời khuyên của nhà thơ Nguyễn Khuyến ngày xưa:
“Khôn nghề cờ bạc là khôn dại,
Dại chốn văn chương, ấy dại khôn”
Xã
hội càng tân tiến thì kỷ nghệ cờ bạc càng phát triển tinh vi. Cứ việc mở một
trương mục với một tổ chức bán vé đua ngựa nào đó, để vào đó một số tiền . Bạn
đang làm gì với công việc của bạn...Bạn cũng có thể nhín ra năm ba phút dùng điện
thoại hay vào mạng mà đánh cá...thua thì tiền trong trương mục giảm đi; nếu thắng
thì tự động họ trả tiền vào trương mục của mình. Hết tiền thì tiếp tục vô mạng
chuyển ngân vào trương mục nầy.
Không
cần tới trường đua, không cần tới TAB chi tiền ra hay lãnh tiền trúng...
Mà
dư thì giờ tới trường đua ngựa còn mê mẫn hơn nữa. Bạn nghe radio, xem tivi về
các cuộc đua: mình có nhiều cảm giác hồi hộp, tức giận,nôn nóng....về con ngựa
mình chọn đã không phóng như ý mình muốn. Đến tận trường đua chứng kiến tận mắt,
các cảm xúc nầy cao gấp bội. Cảm giác mạnh, cảm giác bực tức hay vui mừng dâng
tràn kéo dài theo từng bước ngựa phi...Có lần trên màn ảnh tivi tôi thấy cựu thủ
tướng Bob Hawke đã vung tay, há miệng hô hào cổ võ cho con ngựa mình chọn đang
phóng nước rút...
Cảm
xúc không thể kềm chế được! Không màng gì về “diplomacy” cả, cho dù có vị quốc
khách đang ngồi kế bên là Nữ hoàng Anh. Bà Nữ hoàng ngồi kế bên chỉ nhìn im lìm
sượng sùng... Bởi vậy mới có nhiều người thua cháy túi nơi trường đua, rồi tự
an ủi mình đi chơi cho vui.... Just for fun!!!!
Ba
tháng đỏ đen, cuộc sống có hơi lung lay.
Tinh thần cũng có phần chao đảo vì có
ngày thua đậm...
Kinh tế gia đình cũng đang suy giảm.
Bà xã tôi lo lắng lắm. Thỉnh thoảng bắt gặp tôi còn giữ
các biên nhận mua cá ngựa trong túi quần. Vẻ mặt buồn buồn, nhưng bà không làm ầm
ỉ. Không trách móc. Tôi cũng có phần ngượng ngùng và lương tâm cảm thấy mình có
lỗi . Bà vợ lo xách từng thùng nước mưa hứng được để tưới rau. Chỉ vài cây cà,
vài bụi xà lách để vừa tiết kiệm tiền nước vừa tiết kiệm tiền rau. Ông chồng lại
phung phí từng ngày...có ngày vài chục có ngày vài trăm. Tôi ngầm tự hỏi, tôi
có hạnh phúc không với cuộc sống hai mặt thế nầy...Sự im lặng của bà xã tôi làm
tôi phân vân chắc bà ta lo nghĩ về kế sách “giết chó khuyên chồng ”.
Cái tài của
các bà là không nóng giận mà âm thầm lo đối phó. Bởi những con tim nguội lạnh
và đầu óc nóng nảy không giải quyết được gì cả. Thú thật trong ba tháng mê muội
vào cờ bạc của tôi, vợ chồng không hề có một tiếng cãi lộn.
Tôi
không biết kế hoạch “giết chó khuyên chồng” của vợ như thế nào hay đã đi đến
đâu. Mẹ tôi biết , em gái tôi cũng biết. Dĩ nhiên
do vợ tôi rỉ tai. Mẹ tôi tặng cho tôi những lời khuyên răn nhẹ nhàng...
Rồi một
hôm sự việc quan trọng khác xảy đến...Ông giám đốc thông báo, trung tâm phân phối
thư tại Newcastle có một chỗ trống. Ông bà nào muốn về đó cứ việc điền form.
Hai
tuần sau, tôi được chọn cho về đây. Tới nơi làm việc mới tôi quen được một ông.
Lão nầy để râu xồm xoàm, quần áo không khi nào ủi, thích chơi mô tô phân khối lớn...Tới
bữa ăn trưa tôi ngỡ ngàng hơn nữa, lão ta dùng đũa còn rành rọt hơn cả các con
tôi. Nói chuyện lâu tôi được biết ông ta đi du lịch Nhật Bản nhiều lần. Ông ta
là tay chơi Bonsai có hạng. Mười chín năm chơi Bonsai.Thỉnh thoảng ông làm thuyết
trình về chủ đề nầy cho các cuộc triển lãm Bonsai. Hiện là chủ tịch của Bonsai
Club nơi thành phố tôi ở.
 |
Bonsai
(hình do tác giả chụp và gởi) |
Những
ngày sau đó tôi bị lôi cuốn vô việc chơi Bonsai...Thỉnh thoảng tôi bưng về những
cây Bonsai nhỏ tí teo trị giá $9 hay $10. Bà xã tôi rất là vui vẻ dùm tưới nước
không quên một ngày! Có lần tôi nhờ ông bạn già mua dùm tôi bộ đồ nghề cắt tỉa
Bonsai từ Nhật. Cầm lên thấy giá tiền $270, tôi đang chờ những câu nhăn nhó của
vợ mình. Nhưng không, vợ tôi tủm tỉm cười... “Em biết mà, chồng của em xài tiền
có mặt có mũi mà....”. Tôi hiểu ngay, vì những ngày trước tiền thua cá ngựa, được
giải thích bằng những hóa đơn không thấy mặt thấy mũi !!!!
Trương
mục bí mật để tôi đánh cá ngựa qua điện thoại, qua mạng.... đã bị tôi bỏ quên
và bị xóa sổ từ hơn chín năm nay. Hú hồn tôi chưa phải bán nhà vì cá ngựa.
Có
một bí quyết để thắng được cờ bạc mà một tỷ phú bên Mỹ đã khuyên. Rất tiếc tôi
đã quên mất tên ông. Chả sao! Tôi quên tên ông nhưng lời khuyên của ông tôi nhớ
cho tới khi xuống mồ: “Bí quyết để thắng cờ bạc là đừng bao giờ cờ bạc”.
BEN
TRẦN
27/10/2012